Liên kết website
Sách bạn Văn
Nhà thơ Đỗ Trung Lai- Thi sĩ hát thơ Nhà văn Tô Đức Chiêu-  Bạn vong niên Nếu không vướng vào văn- Nhà văn Đào Quang Thép Nếu không vướng vào văn- Nhà văn Hà Phạm Phú Nếu không vướng vào văn - Nhà thơ Trần Quốc Toàn, nhà giáo, ngườ thày...
Phản hồi mới
Đinh Khắc Bình

Bình Luận của Đinh Khắc Bình

Bài viết,hình ảnh giúp nhiều người biết vùng cao Bắc hà,kể cả tôi.Nhân nói về Lễ hội đua ngựa Bắc hà,tôi xin đưa mấy nhận xét của riêng mình.Người Việt ta không lấy con ngựa là vật nuôi đầy tiện ích và gắn bó thì đã đành song là ngựa chiến ngựa thi thố thì lịch sử cũng ít có.Có lẽ là do giống ngựa:Ngựa Bắc hà,ngựa trong hình ảnh đẹp:-Ung dung yên ngựa trên đường suối reo...rồi cả ngựa trong phim ảnh của ta...tôi cứ thấy nhỏ quá,nó trông như cưỡi con lừa con ấy.Thời Quang Trung có lẽ kị binh là mạnh nhất,song hình tượng lại là Voi chiến lẫm liệt.!967 của thế kỉ trước,sơ tán Cao thượng Tân yên Bắc giang:cứ buổi chiều thấy một ông cụ râu trắng như cước,hồng hào...cưỡi một con ngựa chiến phi về hướng Nhã nam.Một hình thượng còn sót lại của Đề thám.Cả đời tôi chỉ bắt gặp một lần:người thật người,ngựa thật ngựa.Thế thôi!Rồi hồi đi B,bắt gặp cả những đại đội kị binh với những con ngựa khủng,nghe nói nhập của Mông cổ cũng đi B.Mãi về sau những đơn vị này cũng không thấy nói tới và họ đi B để làm gì?...

Bình Luận của

Cách đây chừng mươi năm, tôi chở cố nhà văn Đinh Công Diệp, đi xe máy, từ Tuyên Quang, lên Sa Pa chơi. Đường đèo dốc, sương mù, nhưng không có đèn vàng, đành phải nháy xi-nhan và bấm còi liên tục, báo hiệu cho xe ngược chiều. Hai anh em ngồi ngắm nhà thờ, ăn ngô nướng, rồi về. Mấy năm sau, tôi lên Sa Pa họp hội nghị chi hội nhà văn sông Chảy, tranh thủ vào nhà thờ, mua mấy quyển kinh về đọc.
Nay đọc bài Sa Pa gặp lại..., cảm thấy nhớ Sa Pa. Sa Pa có cô bé Tống Ngọc Hân viết truyện ngắn rất hay. Hôm nọ, tôi vừa gọi điện chúc mừng TNH, về truyện ngắn Nước mắt để dành, đăng trang 1, tuần báo Văn nghệ.
Thì ra, NXH đưa bác Lê Văn Thảo và bác Ngọc Bái đi Sa Pa à? Thế mà bác LVT hẹn tôi, ra Bắc thì có khi đi Mù Cang Chải...
Vũ Xuân Tửu
Hải Yến

Bình Luận của Hải Yến

Em chính là cô sinh viên yêu thơ Hoàng Thế Sinh, đã được anh ấy chép thơ trong sổ tay đấy, anh NXH ạ!
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

Bài học lịch sử, còn nguyên giá trị. Cám ơn nhà văn Nguyễn Xuân Hưng.
Vũ Xuân Tửu
Văn Công Hùng

Bình Luận của Văn Công Hùng

Đọc bài này xong lại muốn viết một cái gì?
Nguyễn XUân Hưng

Bình Luận của Nguyễn XUân Hưng

Luật Hồi tỵ chỉ cấm người làm quan tại quê thôi. Còn về chết tại quê thì thoải mái chứ
Hoàng Đình Quang

Bình Luận của Hoàng Đình Quang

Sao lại khuyên "tham quan vô lại" về quê chết? Luật Hồi tị để đâu?
Có ông bí thư tỉnh uỷ còn phải "bán xới" vào Namm tị nạn kia kìa?
Trần Đức Trung

Bình Luận của Trần Đức Trung

Thơ hay quá!Tôi không thể làm được như thế này?55,60...đều đã qua cả rồi!Tết năm nay,nhiều ông đồng niên đến chơi:Tôi thừa nhận mình đã già,tự rụng hai cái răng hàm,râu bạc nhiều...song mấy ông bạn lại bảo,chúng tôi không bảo ông già.Và,họ lại thấy khó chịu...Thường là vậy,cao niên ở hội này,song hâu sinh ở hội kia?Đã đến lúc lãnh đạo quốc gia,không phải qua bất cứ cuộc chiến tranh nào.Dù các vị cao niên vẫn cho mình là trẻ?Fay-Lốc,lại hữu hiệu với chúng tôi những người già không còn đi lại được nhiều nữa.Lấy nó làm chia sẻ thôi.Cám ơn một bài thơ hay!Cám ơn Nguyễn Xuân Hưng...
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

- Mình chưa đến sông Kinh Thày, nhưng biết sông, qua câu thơ của Trần Đăng Khoa:
Hạt gạo làng ta
Có vị phù sa của sông Kinh Thày...
- Trong bài thơ: Kinh thày con sông quê, mình thích câu thứ 3 và câu cuối.
Vũ Xuân Tửu
do duc trung

Bình Luận của do duc trung

Kinh tế thị trường có nhiều giai đoạn mà. Hiện nay mình đang ở giai đoạn "dã man" Bác ạ. Với lại viết văn là một nghề vô cùng đặc biệt nên các nhà văn là ...quý hiếm. Mà đã là ...quý hiếm thì một là để làm cảnh, hai là để "thịt" thôi, đã dấn thân vào nghiệp cầm bút thì phải chấp nhận thôi! Viết đi, viết nhiều, viết tốt vào Bác ạ hậu thế sẽ đền bù cho Bác!!!???
hoang khai

Bình Luận của hoang khai

nguyen hiep : đúng vậy người việt nam mình ko thix khoe khoan như trung quốc...giữa thời thế chiến tranh quyết liệt với quân đội rất mạnh như mỹ thế mà còn chống chọi âm mưu tàn độc của bọn diều hâu chính quyền bắc kinh ..thật khâm phục đống chí Lê Duẫn...
HÓAK20BKHN

Bình Luận của HÓAK20BKHN

2-5-2013 VTC đăng bài viết về LL với cái tiêu đề và dẫn giải như vậy.Dù đã mang Ô LL là dẫn chứng,song đấy chỉ là băn khoăn sao ông có thể nghèo thôi?Còn trong nhận thức thì LL cũng chỉ là nạn nhân trong KTTT.Dưới đây là Tiêu đề & dẫn giải của bài viết:
Nhà văn Lê Lựu: Ngày 3 lưng cơm, 7 cữ thuốc.
Tác giả ‘Thời xa vắng’, ‘Sóng ở đáy sông’ đang sống những tháng ngày mà bữa thuốc nhiều hơn bữa cơm, chuyện buồn quá khứ nhiều hơn hy vọng.
(Theo Hoàng Anh VnExpress)
HOAK20BKHN

Bình Luận của HOAK20BKHN

Cho dù là KTTT không có bất cứ cái đuôi nào kèm theo…song luôn có mặt trái của nó.Người ta có cảnh báo “Mặt trái “này,song cụ Nguyễn Công Hoan đã cảnh báo cách đây trên 50 năm:Đống rác cũ…rồi.Hồi đó người ta phê cụ:Cứ bới đống rác cho người ta ngửi,đấy là cái lí của người ta.Bây giờ những nhà quản lí ,cần xem kĩ lại tác phẩm này.Chúng tôi làm ở các doanh nghiệp:từ lúc sản xuất là gốc của mọi vấn đề…đến sản xuất là thứ yếu,và kinh doanh mới là sự sống còn của doanh nghiệp.Nhà văn nếu làm việc ở một NXB sách,chắc chắn công tác phí đi tìm hiểu viết bài sẽ không bao giờ bằng cái ông kinh doanh xúc tiến bán sách của NXB?Cán bộ kỹ thuật chúng tôi cũng vậy thôi… (Cụ NVL nói với các VNS).Nhưng không phải không có người giàu về việc bán sách.Trần Đăng Khoa chẳng hạn:Chân dung và đối thoại có là cái gì đâu,mà xuất bản ,tái bản đến bao nhiêu vạn cuốn.Chắc chắn anh ta giàu,giàu rồi song ngồi một chỗ.Lấy cái sự nổi tiếng làm phát ngôn,chứ có sách nào bán chạy nữa đâu?Chân dung đối thoại là lúc giao thời mới vậy.
Lại nhắc về Ô Lê Lựu:Ô vẫn tự cho mình là người nhà quê,và cũng là đối tượng hài của Chân dung đối thoại.Nhưng nghèo ,tại sao nghèo …thì không hiểu nổi.Đành rằng,mấy đứa con ông cho là “mất dạy” đi :Từ cả bố nếu ông đồng ý bán nhà phố cổ!Thì cái sự “cơm niêu nước lọ” trong trụ sở HNV cũng không thể làm ông nghèo:Một thời lầm lỗi…Kịch bản Sóng ở đáy sông,mà phim liệt vào dạng hay nhất trên THHN thủa nào,sao lại vẫn nghèo?Một thời lầm lỗi ,mà LL được đi Mỹ:chả nhẽ ông không học được gì của người Mỹ viết sách kiếm tiền,hay chỉ chăm chăm tìm mặt trái của XH Mỹ…?
Cánh đồng bất tận,làm Nguyễn thị Ngọc Tư nổi tiếng thì đã đành,song cũng giàu lên nhiều chứ?Sao gần đây nhiều nhà văn ,nhà thơ bán đứt bản quyền:một tác phẩm,một bài thơ…là cần tiền hay không muốn dây dưa với nhiều nhà xuất bản?
Tôi là ngoại đạo,nói những chuyện này chỉ là biết là thấy.Nhân Nỗi buồn tác giả thì mạnh dạn vậy thôi.Chứ sao bằng nhà văn ,những người trong cuộc được.Đọc một bài viết của nhà văn,tôi thấy câu:Nhà văn khi viết sách chỉ có thể là tay sai của chính tâm hồn mình.Câu này hay quá,và tôi coi đây là bản quyền của nhà văn,ông nào bắt chước tôi sẽ phản hồi ngay.Nhưng viết sách như thế liệu sách có bán chạy không?Hay vẫn Nỗi buồn tác giả?Nhưng thế giới người ta nhận giải Noben cũng là viết theo tiềm thức này.Là đồng môn,tôi cũng muốn nhà văn giàu lên nhờ bán sách ,viết sách vô cùng…
Trang

Bình Luận của Trang

Em vừa sờ gáy mình xong! he he xấu hổ quá
do duc trung

Bình Luận của do duc trung

Con chim hót hay, dáng đẹp hình như nó cũng như người nghệ sỹ tài năng vậy bác Hưng ạ. Thả ra là bay mất, mà nhốt trong lồng thì hót hay làm sao được. Chim hót có lẽ chỉ do hai nguyên do, 1 là gọi bạn tình, 2 là sợ hãi mà hót hoặc kêu để cảnh báo đồng loại. Có người nghệ sỹ nào hát hay được khi mà bị mất tự do, có nỗi buồn nào bằng nỗi buồn gọi mãi, gọi hoài mà không có bạn tình nào đáp lại? "Cá chậu chim lồng" khác gì người nghệ sỹ bị đóng khung cho các sáng tạo nghệ thuật bác nhỉ?
đỗ minh hoàng

Bình Luận của đỗ minh hoàng

XIN ĐƯỢC GIA NHẬP ĐỘI TNTPHCM
huong

Bình Luận của huong

phai cong nhat dat nuoc trung quoc gioi nhung tham doc tan ac va ngang nguoc .dat nuoc viet nam chung ta cung rat gioi chu ko kep j trung quoc ca nhung chung ta theo kieu song vi chu tinh nen rat yeu hoa binh va co long vi tha nua so voi viet nam va trung quoc thi dung la 1 nuoc qua la hien lanh tot bung con 1 nuoc thi qua la gian sao tham doc tan bao den mat het ca tinh nguoi
HoaK20BKHN

Bình Luận của HoaK20BKHN

Truyện hay,nhưng có lẽ hơi dài.Đương nhiên,viết cách đây 10 năm.Song nếu được nhà văn viết lại Truyện ngắn sẽ ngắn hơn và hay hơn nữa.Vừa rồi người ta kỉ niệm 10 năm dịch Sart xuất hiện,trên TV tôi chỉ ấn tượng hình ảnh các nhân viên ytế ở BV Viet –Pháp bị cách li và nhớ lại cái thời đó?Thật ra với Viet nam là do Ô bác sĩ người Ý Carlo Urbani :phát hiện ra là một chủng vírut lạ,không biết có phải với cả thế giới không?.Chỉ biết rằng sau đó,có ý kiến dựng tượng đài ông.Lúc đó cả nhân loại lo sợ(32 quốc gia).Tôi có xem một phim Trung quốc:Việc truy tìm số bệnh nhân xuất viện nghi nhiễm sart ở Bắc kinh,trên một đoàn Tàu hỏa.Ly kì,nghiêm trọng ,trinh thám,trách nhiệm …hơn nhiều so với các vụ lọt vũ khí hạt nhân?Còn ở ta lúc đó:những người biết về virut,nhân viên y tế có cái sợ khác.Người không quan tâm đến dịch,người bình thường có cái hoảng loạn khác…Sart chết ở chỗ lây từ người sang người.Đến ông Mỹ,Tây… qua sân bay máy soi phát hiện ra còn bị “bắt “ nữa là…Đấy bây giờ Trung quốc đang có H7N9,nếu xác định nó lây từ người sang người thì thế giới liệu có thoát khỏi thảm họa.Và,cái sợ đậm chất hài ước chắc chỉ ở những người sống sót.
do duc trung

Bình Luận của do duc trung

Bác với tôi "3 cùng" nhớ bác quá! nhưng nói cho cùng thì Đà lạt vẫn có cái gì đó "Còn một chút gì để nhỡ để quên" ví như úp mỳ tôm lót dạ giữa đêm đông trong mùa hạ chặng hạn.
Trần Nhật Thăng

Bình Luận của Trần Nhật Thăng

Cuộc chiến tranh 17-2-1979.Phương Tây gọi là cuộc chiến lãng quên,Vn và Trung quốc đều tuyên bố mình thắng.Nhưng số liệu thống kê cũng của phương Tây,chắc là chính xác & có thể xem bên nào thắng?
Tổn thất chiến tranh(1979)
Trung Quốc Việt Nam
Thiệt mạng 26.000 30.000
Bị thương 37.000 32.000
Tù binh 260 1.638
Xe tăng,xbọc thép 420 185
Súng và pháo hạng nặng 66 200
Cụm tên lửa 0 6
(Chen C. King tổng hợp).
Cái sự thắng thua nhiều lúc cũng khôi hài:Thua thì bảo là tập dượt,thắng thì lại bảo không có ai thắng...Không ai đương thời đánh giá đúng được lịch sử,chỉ chờ các thế hệ sau thôi...Ta,chỉ nên tìm hiểu hiện tượng vậy...
Sách bạn văn
Nhà thơ Đỗ Trung Lai- Thi sĩ hát thơ

1.

Đỗ Trung Lai khi tôi mới gặp, quả nhiên anh là thi sĩ của dòng sông quan họ. Trống phách rộn ràng, ca sĩ hát: “Êm êm một khúc sông cầu, sao trời lọt qua mắt lưới, rơi đầy xuống dòng sông sâu…”

Bài hát lắng xuống thì nhà văn Hà Phạm Phú giới thiệu nhà thơ tác giả của những câu thơ ấy. Đỗ Trung Lai đi cùng đoàn với chúng tôi lên Lào Cai, trong suốt chuyến đi anh nói ít, nói toàn chuyện tếu, chuyện tình tang và chuyện vợ ghen…nhưng khi vào cuộc thơ văn giao lưu với văn nghệ Lào Cai này, anh đột nhiên linh hoạt, nói rất nhiều. Anh như cá về với nước. Con cá này lại đang về với dòng sông quen thuộc của vùng quan họ, nơi anh đã được biết đến ở khắp mọi nơi.

Tôi không còn nhớ chi tiết hôm ấy Đỗ Trung Lai nói gì, chỉ nhớ anh đã nói về việc phổ nhạc bài thơ của anh. Rất nhiều người phổ nhạc, nhưng chỉ có Phan Lạc Hoa, một thời đã từng là bạn anh, là người đã làm cho câu thơ anh thành những câu hát được nhiều người hát bây giờ. Dường như để dẫn chứng cho lời mình, Đỗ Trung Lai nói gì đó với ca sĩ, rồi cô ca sĩ liền hát bài hát do một nhạc sĩ khác phổ nhạc. Quả thật, đó là những giai điệu lạ. Vẫn những lời thơ ấy, nhưng không có cái hồn da diết như nhạc của Phan Lạc Hoa đã thổi vào…

Tôi đã đi theo Đỗ Trung Lai đến một số diễn đàn nghe anh đọc thơ. Khi đó tôi có cảm tưởng người viết văn xuôi quá đỗi thiệt thòi. Nhà thơ có lợi là có thể đọc gan ruột mình trước mọi người. Song, nhà thơ Việt Nam không phải ai cũng biết cách đọc thơ trước công chúng. Tôi đã nghe ông Xuân Diệu đọc thơ, đó là vào năm 1971 tại phố huyện Kinh Môn (Hải Dương), khi tôi là một đứa bé học lớp 6, ông Xuân Diệu về huyện nói chuyện thơ ở sân công ty Dược phẩm, chỉ nói về thơ Hồ Chí Minh và Trần Đăng Khoa. Mắt ông nhắm tít, cái đầu ông lắc lư, mái tóc quăn rung rinh theo ánh đèn măng-sông. Mọi người im thít. Có người im vì mê thơ, có người im vì tôn trọng danh hiệu nhà thơ của ông Xuân Diệu, có người im vì sợ mọi người bảo mình không biết thơ là gì. Khi đó, tôi thuộc loại thứ ba, chả biết thơ là gì cả, tôi đang gò lưng học toán để đi thi học sinh giỏi huyện.

Người thứ hai là nhà thơ Việt Nam đọc thơ mà tôi nghe cảm thấy mê mẩn, đó là Hoàng Nhuận Cầm. Khi đó khoảng năm bẩy bẩy, bảy tám gì đó, tôi đang học Đại học Bách khoa, lang thang ra sân sau trường, tức là công viên Thống Nhất, có một đoàn các nhà thơ và sinh viên trường Đại học Tổng hợp đến đọc thơ, rất nhiều nhà thơ đã quen biết với công chúng, nhưng tôi chỉ nhớ Hoàng Nhuận Cầm đọc thơ mà thôi. Dĩ nhiên lời thơ không đọng lại trong đầu tên sinh viên kỹ thuật là tôi khi đó, nhưng cái hồn cốt con người thi sĩ, sự bức xúc trải lòng mình trong từng câu chữ thì cứ ám ảnh tôi mãi. Thơ dường như có một sức mạnh kỳ lạ mà từ lâu tôi không để ý đến. Cử toạ gồm nhiều thành phần phức tạp, chủ yếu đến công viên giải trí, nghe hát, bọn thanh niên sinh viên đến công viên thì để tán tỉnh nhau. Nhưng khi mà Hoàng Nhuận Cầm đọc thơ, tôi thấy mọi người im. Hoàng Nhuận Cầm đọc thơ với cung cách  trái ngược với Xuân Diệu. Hoàng Nhuận Cầm vươn cổ gầy, nhìn gân guốc, miệng môi căng hết cỡ. Dường như anh đang làm cái việc cực hình để diễn tả tâm tình bằng tiếng nói, bằng ngôn ngữ âm thanh. Sự chân thành của anh đã đồng cảm đến người nghe. Không ai có thể dửng dưng trước một người mở lòng mình đến thế. Anh khi đó dường như biến thể trong dào dạt âm thanh do anh tạo ra. Con người khi đó chả là gì. Anh bỗng nhiên gày gò thảm hại, chỉ còn tiếng thơ mà thôi. Hình như cái hình hài vật chất của anh đã tan biến để làm thành tiếng thơ anh. Tôi thoắt rùng mình. Một con người có thể làm được như vậy vì cái cái gọi là thơ. Và cái gọi ấy đã tác động đến hồn người.

Rồi đến tận ngày tôi nhìn thấy nhà thơ Đỗ Trung Lai đọc thơ. Không, anh “hát thơ”. Đó có thể là nhà thơ thứ ba của Việt Nam trình diễn thơ gieo cho tôi ấn tượng sâu đậm và đó là ấn tượng sâu đậm nhất.

 

2.

Đỗ Trung Lai cũng như các nhà thơ khác, hay thích tìm những từ lạ để thay thế những từ đã được nhiều người dùng rồi. Dường như với các nhà thơ, sự nhàm chán đến từ chính ngôn ngữ thường ngày. “Tôi hát  bài này, lời thơ là do tôi “chế” ra”. Không phải là “làm ra” đâu. Phải là “chế” ra. Thế đấy.

Cái bài mà anh trình diễn hoá ra cũng chả phải bài hát thông thường. Cũng không phải là đọc thơ. Nó là một loại hát xẩm của riêng anh. Lời mào đầu có hơi lằng nhằng một chút. Đỗ Trung Lai tự cho mình là người thứ ba trong lịch sử thi ca tự hát những bài do mình “chế” ra. Một là Nguyễn Công Trứ, hai là Tản Đà, và ba là… Xếp một chiếu để tự ngồi thứ ba, sau hai vị thi sĩ ngông nghênh khét tiếng, đó là Đỗ Trung Lai.

Đỗ Trung Lai kiếm hai cái đũa, gõ bát linh kinh, rồi hát bằng giọng nam ngang của riêng anh. Đầu lắc lư, mắt lúc như say thuốc, lúc lại như mắt mèo hoang. Người say thơ, người tự say mình, người hát say người… Ai một lần nghe anh hát thơ, chắc chắn cũng trở thành thoát tục. Điều kỳ diệu của thơ ca là khiến cho người ta tạm xa cõi trần tục, và điều đáng nể là Đỗ Trung Lai đã truyền cho cử toạ cảm giác ấy. Ở khía cạnh này, thi ca có phần có mẫu số chung với tôn giáo. Phật tử hằng hướng tới trí tuệ Bát Nhã, nhằm đích siêu thoát ở chân trời Niết bàn. Thi ca đích thực cũng có phần khai sáng trí tuệ và tâm hồn, có điều “vớ vẩn” là không mấy khi nhà thơ đồng thời là Bồ Tát của tôn giáo thơ ca. Nhưng tôi đã thấy những nhà thơ đọc thơ như thể họ đang làm một loại lễ nghi tôn giáo. Ba thi sĩ mà tôi kể trên đây đã là như vậy. Xuân Diệu, Hoàng Nhuận Cầm và người thứ ba làm nghi lễ đọc thơ ấn tượng nhất, đó là Đỗ Trung Lai. Tiếng gõ đũa tinh tang và tiếng nhà thơ ứ hự, khách nghe rượu ngà ngà, không khí trở nên ngây ngất. Hồn chầu văn phảng phất. Do Đỗ Trung Lai đấy nhá…

 

3.

Có người nói: Nhà thơ thì nhiều mà thi sĩ thì ít thôi… Ngôn ngữ Việt Nam thần tình ở chỗ nó khiến người ta cảm nhận được sự tinh tế trong cách dùng từ. Nếu phải mô tả, có lẽ phải dùng rất nhiều lời. Hoá ra, từ ngữ Việt trong một số trường hợp có điều gì đó gần giống âm nhạc. Thi sĩ cũng đại khái là nhà thơ, nhưng cũng chả phải. Tôi đã gặp và đọc Hữu Thỉnh, Vũ Duy Thông, Bằng Việt, Trần Đăng Khoa và nhiều nhà thơ khác mà tên họ lung linh trên báo, trên sách. Nhưng tôi không gọi họ là thi sĩ. Còn Phạm Tiến Duật, Hoàng Nhuận Cầm, hay Đỗ Trung Lai thì tôi gọi họ là những thi sĩ mà tôi biết. Thi sĩ có gì đó không hoàn chỉnh, có thể ứng xử của họ với người đời có méo mó, nhưng phần cá thể sống ở họ rất mãnh liệt. Trước khi nói đến sản phẩm ngôn ngữ thơ của họ, thì huyền thoại về con người họ đã hấp dẫn người đời. Cuộc sống vốn không toàn vẹn. Thi sĩ có lẽ mang trong mình tính hoang dã tự nhiên mà vũ trụ đã phú cho đời sống con người. Còn các nhà thơ không thi sĩ, có lẽ họ khôn khéo và hoàn chỉnh quá. Khôn khéo và hoàn chỉnh là tốt chứ. Người ta ai cũng muốn vươn đến cái toàn vẹn. Nhưng người ta lại thích sự ngang tàng bạt mạng, một kiểu phá cách so với những khuôn mẫu có tính khế ước trong hành động sống của cộng đồng.

Đỗ Trung Lai thi sĩ có cái tính mà người đời gọi là “gân”. Không phải gàn, không phải tự cao tự đại, mà là “gân”. Trong một đám trà dư tửu hậu, tôi là đứa ít tuổi hơn, ngồi im thì đáng rồi. Nhưng những bác già cũng “tắt điện” luôn. Vì đã có Đỗ Trung Lai đang chỉ chỉ ngón tay và nói. Không phải anh nào cũng có thể nói và nói. Phải có cái gì mới nói được chứ.

            (Tạm cắt một đoạn)

Nhà văn Hà Phạm Phú nói với tôi: “Một đức tính cuả thiên tài là “mục hạ vô nhân”, dưới con mắt thơ ta đếch có thằng nào đang sống với ta, tức là cá tính phải rất mạnh. Nghệ sĩ tài đều phải như vậy. Đỗ Trung Lai có một chút phẩm chất ấy. Có thể điều đó làm cho đời anh ta thiệt, nhưng thi ca và cộng đồng thì được lãi”.

Như thế là anh thi sĩ bị trời đày. Phẩm chất thiên tài làm nên thi sĩ Đỗ Trung Lai, nhưng đã làm cho anh long đong. Tôi gặp Đỗ Trung Lai khi anh cởi áo “Đại tá phá khung” để làm báo Tiếng nói Việt Nam. Nhà văn Hà Đình Cẩn đùa với tôi: “Tiếng nói Việt Nam và tiếng nói Đỗ Trung Lai không cùng tông được đâu”. Ông Hà Đình Cẩn quả là một tiên tri. Không lâu sau, thi sĩ Đỗ Trung Lai từ giã chân Phó tổng biên tập để về nhà dịch thơ Đỗ Phủ. Tôi thấy có lẽ như vậy lại may, có đâu một nhà thơ cứ phải sớm tối lọ mọ với mấy trang báo như thế mãi. Cả khi làm báo, anh cũng không tách mình khỏi cái vỏ thi sĩ được, thế là tiềm ẩn sự không bền rồi.

Không có mấy anh làm thơ bỏ một cái chức nhẹ như bỏ tờ báo cũ. Nhưng Đỗ Trung Lai đã làm như vậy. Con người thi sĩ trong anh không thể đồng hành được với con người công chức. Hành xử thi sĩ của anh có thể không hợp thời với kiểu ứng xử bầu tròn của cộng đồng. Nhưng điều đó làm nên sự cao cả trong nhân cách Đỗ Trung Lai. Người khác có thể nói kiểu “ngoại giao”, nhưng Đỗ Trung Lai thì nói thẳng toạch. Thằng đứ đừ. Khi Hữu Thỉnh gợi ý Đỗ Trung Lai làm phó cho một vị ở cơ quan cấp 2 của Hội Nhà văn, anh nói “Bác thế là làm nhục em”. Giá như người khác thì từ chối sẽ khéo lắm, có khi người nghe từ chối mà lại sướng hơn nghe nịnh. Nhưng Đỗ Trung Lai nói thế thôi. Chính xác, ngắn gọn, rõ ràng…

            (tạm cắt 1 đoạn ngắn)

Hồi Đỗ Trung Lai làm chủ tịch hội đồng sơ khảo kỳ thi viết truyện cho thanh niên sinh viên do Nhà xuất bản Giáo dục tổ chức, tôi cũng có truyện dự thi, và khi đó đã quen nhau rồi, nhưng chỉ đến khi công bố giải, Đỗ Trung Lai mới biết đấy là tôi. Anh có vẻ rất vui, anh nói: “Nếu mà cậu bảo tớ trước, thì tớ coi cậu là cái rác”. Tôi biết, có một vài vị đã đến ngỏ ý bảo “mình có cái dự thi” và Đỗ Trung Lai đã trừ điểm ngay. Trong xu thế quan hệ phong bì ngày nay, có một người gàn như vậy quả là không nhiều. Sống kiêu hãnh được đâu có dễ gì. Đỗ Trung Lai đã sống kiêu hãnh được.

 
Chưa có bình luận nào !
Gửi ý kiến cho bài này
Tên (*):
Email (*):
Nội dung :
Mã xác nhận : ac2f6v