Liên kết website
Sách bạn Văn
Phản hồi mới
Duy Minh

Bình Luận của Duy Minh

Nhiều lần đọc những bài viết của nhà văn, biết bác người xứ Đông cháu cũng cảm thấy đồng cảm như người đồng hương. Liệu có một ngày nào đó, Hải Dương và Hải Phòng có thể nhập lại làm một, cái tên Hải Đông có lẽ thích hợp hơn cả. Thật buồn là đến giờ nhiều người ở VN (bao gồm không ít người có uy tín trong các ngành văn hóa, giáo dục, sử học) và cả những người Việt sống ở hải ngoại vẫn cho rằng nhà Mạc ra đời là một sai lầm của lịch sử VN và Mạc Đăng Dung cắt đất cho ngoại bang! Hành động hạ mình có vẻ thái quá của Thái thượng hoàng nhà Mạc (lúc này ông không còn làm vua nhưng nhiều người không quan tâm chi tiết lịch sử này) sau này vua nhà Lê trung hưng lặp lại thì lại được sử quan triều Lê-Trịnh cho qua! Giờ đang sống trên mảnh đất Nam bộ vốn là đất cũ của Chân Lạp, cháu tự hỏi không có thế kỷ 16 với những biến động lớn thì liệu dân Bắc Hà chúng ta chỉ có mỗi cái chốn Hà Thành để tranh giành quyền cai trị lẫn nhau hết đời này qua đời khác thôi sao?
Nguyễn Việt Long

Bình Luận của Nguyễn Việt Long

Chi tiết "lãnh tụ cực tả của QDĐ Lão Trung Kha" viết sai tên. Chả có ai là Lão Trung Kha cả, đó là Liêu Trọng Khải.
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

Tôi không rành về Lào cho lắm, nên không hiểu chế độ hiện nay như thế nào? Nhiều khi thấy thế giới phân loại các quốc gia cộng sản gồm 5 nước thì có Lào. Nhưng đọc một văn bản của Cộng đồng Châu Âu xếp loại 4 nước cộng sản trên thế giới thì không có Lào. Nghe nói, họ còn bảo VN sang mà đưa tượng ông cụ về đi.
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

Mạn phép hóng hớt đôi điều:
Chữa bệnh kiết lỵ cho Bác ở Tân Trào có 3 người, gồm: y (bác) sỹ Paul Hauland (Mỹ), y tá Việt Cường và 1 bà lang người thiểu số do ông Chu Văn Tấn đón về.
Chăm sóc hằng đêm ở lán Nà Lừa do ông Võ Nguyên Giáp và Lê Giản (Tô Gĩ) thay phiên nhau.
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

Bài hay, nhiều tình tiết hấo dẫn. Cám ơn tác giả. Đề nghị tham khảo thên 2 vấn đề sau:
Mục lV.1 a. Sau khi thống nhất 3 đảng, thì ông Trịnh Đình Cửu phụ trách BCH lâm thời.
Đoạn cuôi, ông Lê Hồng Phong học lý thuyết bay và thợ máy, chứ không phải là phi công.
Quang

Bình Luận của Quang

Thì ngay bây giờ người Việt vẫn chỉ là tiểu nhân: "Đi tắt đón đầu" chẳng qua là thích làm con buôn kiếm lời thay cho nhà sản xuất. Thế nên VN vẫn chưa sản xuất được máy móc thiết bị công nghệ cao mà chỉ biết nai lưng làm nông hay khai thác tài nguyên hay đi vay tiền để mua máy móc của nước ngoài. Hãy nhìn sang TQ xuất phát điểm không hơn ta nhiều mà nay hãy xem họ đang làm được gì: Tàu vũ trụ, máy bay, ô tô, xe máy, tàu cao tốc, tên lửa, máy siêu tính Tianhe nhanh nhất thế giới. Còn VN đang sản xuất cái gì?
Trần Minh Vũ

Bình Luận của Trần Minh Vũ

"Thị phi, phó dữ, thiên thu luận"
Thanh Minh

Bình Luận của Thanh Minh

Còn một điều mà tác giả chưa kể hết tội của cha con Hồ Quý Ly đó là tội làm chó săn cho giặc. Hai vua hậu Trần khi khởi nghĩa đều bị thất bại nguyên nhân chính là do cha con Hồ Quý Ly luôn dò xét tin tức rồi báo cho quân xâm lược. Súng thần cơ quân Trung Quốc đúc ra cũng để bắn vào quân dân Đại Việt. Tôi nghĩ phải xem lại những con đường mang tên Hồ Quý Ly. Có người còn dám so sánh Hồ Quý Ly với Trần Thủ Độ, theo tôi Trần Thủ Độ chỉ nói một câu " đầu thần chưa rơi xuống đất xin bệ hạ đừng lo" thì ông đã là người anh Hùng rồi. Sư so sánh đó quá khập khiễng.
Hồ thị quế

Bình Luận của Hồ thị quế

Mình Là Con Cháu Họ Hồ. CỤ Tổ Là Hồ Quý Tâm, Anh EM Hồ Quý Ly nhưng tài liệu trên mạng thì mình không rõ lắm. Mình Muốn biết Hồ Quý Ly có bao nhiêu người Anh em
ngân

Bình Luận của ngân

Rất chính xác rất có ích .
ngân

Bình Luận của ngân

Rất hay rất có ích ngày mai con có thể đến lớp và vượt qua môn lịch sử 1 cách dễ dàng con rất thích và rất cảm ơn nhà văn nguyễn xuân hương
Vũ Hoàng Hữu

Bình Luận của Vũ Hoàng Hữu

Gửi tác giả bài viết:
Dù lịch sử diễn ra theo chiếu hướng nào nhưng tôi nhận thấy vấn đề rằng: " Không ai có quyền phán xét công, tội của người khác". Mọi thứ chúng ta hiểu biết về Hồ Quý Ly chỉ là dựa trên những sử sách còn ghi lại ( mà cái này thì lại do ai đó ghi chép lại), nó không thực sự chính xác 100%. Vì theo tôi được biết thì sau khi nhà Minh xâm lược thì đã cho đốt, phá toàn bộ sách vở, ghi chép... vậy thì lấy gì ra để mà xác nhận những gì đã diễn ra trong thời đại trước đó là đúng. Còn về công hay tội của Hồ Quý Ly thì chúng ta cũng chỉ nên đưa ra " nhận xét của cá nhân" chứng đừng hùng hồn tuyên bố vậy. Tác giả có tài năng như Hồ Quý Ly không mà có quyền phán xét? Tác giả có chắc chắn rằng những gì tác giả đọc được, biết được là đúng với lịch sử không mà cho rằng những điều mình nói là đúng?
xuân phượng

Bình Luận của xuân phượng

Khoái đoạn bác viết về VCH quá đi. nhà cháu cũng mê VCH lắm ạ.
Lê Hải

Bình Luận của Lê Hải

Gửi trang những bài thơ của cụ Lê Quát do Lê Hải dịch
THƠ VĂN CỤ LÊ QUÁT

Ông Lê Quát, tự Bá Quát, hiệu Mai Phong, quê làng Cổ Định, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, nay là làng Cổ Định, xã Tân Ninh, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông sinh năm Kỷ Mùi – 1319 và mất ngày 25 tháng 3 năm Bính Dần – 1386, thọ 67 tuổi. Ông là con trai thứ hai của Tể tướng, Luật Quốc Công Lê Thân. Trước khi mất ông giữ chức vụ Thượng thư hữu bật, nhập nội hành khiển ( Hữu Thừa tướng). Ông cùng với Phạm Sư Mạnh là những học trò giỏi của Vạn thế sư biểu Chu Văn An.
Đương thời, ông sáng tác nhiều thơ văn, nhưng đến nay đã thất lạc nhiều, chỉ còn lại 7 bài. Ngoài bài văn bia khắc ở chùa Thiệu Phúc, Bắc Giang, nay xin giới thiệu 6 bài thơ của ông :


1- ĐỒNG HỔ

Nhất song đồng hổ cứ thành ngu ( ngung)
Thủ hộ thiên hôn kỷ độ thu
Tinh dựng thú sơn kinh bách luyện
Uy phân nham điện thước song mâu
Thanh dương quái đản chung hề tín
Kim mã khoa trương khởi tức mâu
Cáp tự trung thần tâm thiết thạch
Uy thanh lẫm lẫm ngọa biên đầu.

Dịch nghĩa:

ĐÔI HỔ BẰNG ĐỒNG

Một đôi hổ đồng ngồi ở góc thành
Canh gác cung điện đã mấy thu
Chất đồng kết tụ ở núi Thú Sơn đã qua trăm lần luyện
Oai phong được chia sẻ từ chốn Nham Điện, sáng quắc đôi ngươi
Dê đá kỳ quái rốt cục tin làm sao được
Ngựa vàng khoa trương nào có gì đáng sánh đâu
Hổ hệt như kẻ trung thành, lòng sắt đá
Uy danh lừng lẫy nằm trấn ở chốn biên thùy.

Dịch thơ:

Đôi hổ bằng đồng gác cổng thành
Mấy thu cung điện nhuốm rêu xanh
Thú Sơn kết tụ trăm lần luyện
Nham Điện oai phong mắt sắc vành
Dê đá dị hình tin chẳng được
Ngựa vàng khoe mẽ sánh sao bằng
Hổ lòng sắt đá người trung nghĩa
Trấn giữ biên thùy lừng lẫy danh.

Lê Hải ( dịch)


2- ĐĂNG CAO

Lão khứ kinh trần lưỡng nhãn hôn
Đăng cao đốn giác sảng linh hồn
Mang mang đại dã khai lăng ấp
Lịch lịch quần phong biểu quốc môn
Diên vĩ bắc hồi thiên trụ trạng
Vân trung nam ủng đế cung tôn
Bảo nguyên tằng dự tùng triều tuyển
Lạc dục ân thâm khắc cốt tồn.

Dịch nghĩa:

LÊN CAO

Già rồi, hai mái tóc phủ mờ bụi kinh thành
Lên cao, bỗng thấy tâm thần sảng khoái
Đồng nội mênh mông, trải ra những gò ấp
Núi non lớp lớp phô lên cửa trước
Diên vĩ xoay về phương Bắc, trụ trời thêm oai vệ
Vân trung ôm lấy phía Nam, đế đô càng tôn nghiêm
Từng được triều đình tuyển dự vào Bảo Nguyên
Ơn sâu đào tạo còn khắc mãi trong xương cốt.


Dịch thơ:

Mái đầu mờ phủ bụi đời
Tâm thần sảng khoái níu trời lên cao
Mênh mông đồng ruộng, đầm ao
Núi non lớp lớp dựng cao trước thành
Diên Vĩ hướng Bắc oai danh
Đế đô tôn quý mây lành phương Nam
Bảo Nguyên từng được dự bàn
Ơn sâu đào tạo chan chan ghi lòng.

Lê Hải (dịch)



3- CƯU TRƯỢNG

Quân ân ưu lão lễ vưu thù
Khắc trượng vi cưu đại lực phù
Tước xuất hoa ưng toàn thể hoạt
Uyển thành cẩm dực nhất chi cô
Quá mi hạc tất cương tài thiểu
Tại thủ long hình vãn tiết vô
Chế thử khởi duy cầu bất ế
Phù nguy cấp cấp thị lương đồ.

Dịch nghĩa:

GẬY CHIM CƯU

Ơn vua ưu đãi người già, ban cho đồ vật rất đặc biệt
Gậy khắc hình chim cưu, sức đã lớn
Trổ nên ngực hoa, toàn thân sinh động
Uốn thành cánh gấm, đậu một cành lẻ loi
Gối hạc quá mày, sức lực trẻ nay đã giảm sút
Hình rồng ở đầu, không còn tiết lúc tuổi già
Làm chiếc gậy này há chỉ cầu ăn không nghẹn
Đỡ lúc nguy, giúp lúc gấp đó mới là ý tốt.

Dịch thơ:

Ơn vua ưu đãi tặng người già
Chiếc gậy chim cưu sức vượt xa
Cánh gấm uốn hình cành lẻ biếc
Toàn thân sinh động trổ đầy hoa
Gối chùng, chân mỏi không còn trẻ
Rồng khắc đầu cây lúc đã già
Gậy quý há cầu đừng mắc nghẹn
Đỡ đần nguy cấp ý sâu xa.

Lê Hải ( dịch)



4- NHẠN TÚC ĐĂNG

Thượng Lâm đăng chế dị tầm thường
Nhạn túc tài thành thất xích trường
Bàn để cao ngâm nghi hệ bạch
Song gian cước ảnh nhận bài hàng
Y hy hạc diễm lãnh đinh nguyệt
Ẩn ánh nga phi phiên tái sương
Kham tiểu tần cung thượng kỳ xảo
Bàn ly phi giáp chiếu Hàm Dương.

Dịch nghĩa:

ĐÈN CHÂN NHẠN

Đèn ở Thượng Lâm chế ra khác loại đèn bình thường
Chân nhạn làm dài đến bảy xích
Ngấn mỡ dưới đáy đèn nom ngỡ buộc dải lụa
Bóng chân trên cửa sổ, trông như xếp hàng
Lửa hạc cháy phảng phất như trăng lạnh trên bãi sông
Đàn ngài bay mờ tỏ như sương quay lượn nơi biên ải
Đáng cười cho cung nhà Tần thích sự kỳ xảo
Đèn ly được trong cung Hàm Dương mà thôi.


Dịch thơ:

Thượng Lâm chế tạo chiếc đèn hoa
Chân nhạn cao vời đã khác xa
Ngấn mỡ đáy đèn như dải lụa
Bóng soi cửa sổ dưới hiên nhà
Lửa mờ phảng phất trăng sông lạnh
Lũ bướm vần quay sương ải xa
Kỳ xảo cung Tần xem chẳng đáng
Hàm Dương leo lói ánh đèn nhòa.

Lê Hải ( dịch)




5- TỐNG PHẠM CÔNG SƯ MẠNH BẮC SỨ


Phiên âm:

Dịch lộ tam thiên quân cứ an
Hải môn thập nhị ngã hoàn san ( sơn)
Trung triều sứ giả yên ba khách
Quân đắc công danh ngã đắc nhàn.

Dịch nghĩa:

TIỄN PHẠM SƯ MẠNH ĐI SỨ

Anh lên ngựa qua ba ngàn dặm đường dịch trạm
Tôi trở về nơi núi non ở mười hai cửa biền
Anh đi sứ Trung triều, tôi là khách của mây nước
Công danh anh hưởng, tôi thì được nhàn nhã.


Dịch thơ:

Bài dịch I

Bác lên yên ngựa ba ngàn dặm
Mười hai cửa bể tôi về ngàn
Người đi sứ giả, người mây nước
Bác được công danh, tớ được nhàn.

Bài dịch II

Ba ngàn dặm trạm đường trường
Anh lên yên ngựa, tôi nương biển trời
Bước đường sứ giả dập dồi
Công danh bạn hưởng, còn tôi được nhàn.

Lê Hải ( dịch)




6- THƯ HOÀI ( Nhị kỳ)

( kỳ nhất)

Sự vụ như mao bệnh phục nhàn
Càn khôn vạn biến tĩnh trung khan
Song mai kiều bạn thu phong lão
Vô số hoàng hoa ánh dược lan.

( kỳ nhị)

Niên lai thế sự dữ tâm vi
Nhật vọng gia sơn phú thức vi
Thủy quốc thiên hàn kinh tuế mộ
Mộc lan hoa lão vũ phi phi.

Dịch thơ:

NỖI LÒNG

( bài một)

Việc đời tơ rối bệnh nằm nhàn
Thế sự vần xoay gương mắt khan
Đôi gốc mai già bầu bạn gió
Muôn cánh dược lan óng ánh vàng.

( bài hai)

Năm qua thế sự vẫn lánh xa
Ngày buồn diệu vợi ngóng quê nhà
E sợ cuối năm trời giá lạnh
Mưa chan, gió dội gốc lan già.

Lê Hải (dịch)
Lê Hải

Bình Luận của Lê Hải

Cụ Lê Quát, quê làng Cổ Định, huyện Nông Cống, Thanh Hóa - nay là xã Tân Ninh, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa. Cụ là con trai thứ hai của Cụ tổ nhà tôi. Cụ Tổ tên Lê Thân ( 1282 - 1367), đậu Bảng nhãn khoa thi Giáp thìn - 1304, đứng sau Mạc Đỉnh Chi ( Trạng Nguyên), làm quan trải 4 đời vua Trần : Anh Tông, Minh Tông, Hiến Tông và Dụ Tông. Chức vụ trước khi nghỉ hưu ( 70 tuổi): Nhập nội hành khiển khu mật viện đô kỵ sự - Tể tướng.
Cụ Lê Quát sinh năm 1319, mất năm 1386 ( thọ 67 tuổi). Mẹ của cụ là bà Đặng Thị Lý, quê làng Phủ Lý, Đông Sơn - nay là xã Thiệu Trung, Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Cụ Lê Quát đậu Thái học sinh ( tiến sĩ) khoa thi 1340. Trong số 7 bài thơ của cụ còn lại đến giờ ( Lê Hải đã dịch), bài: Tống Phạm công Sư Mạnh Bắc xứ, cụ làm trước khi thi đậu.
Cụ Lê Quát có người con trai là Lê Giốc, cũng đậu Tiến sĩ. Năm 1373, khi giặc Chiêm thành đánh vào Thăng Long, Cụ Lê Giốc đang giữ chức An phủ sứ Thăng Long đem quân chống cự. Không may cụ bị giặc bắt được. Giặc bắt phải lạy, cụ không lạy còn chửi giặc luôn miệng nên bị giặc giết chết. Sau khi vua Trần Nghệ tông lên ngôi truy tặng cụ Lê Giốc tước hiệc: " Mạ trặc trung vũ hầu"...
Hưng Giảng

Bình Luận của Hưng Giảng

Tôi, năm nay đã 73 tuổi, nhớ hồi còn học cấp 1, 2 gì đó, học lịch sử thời chế độ miền Nam, có nói về Hồ Quí Ly, khi thua trận, 2 cha con đến Ải Nam Quan (tên gọi thời xưa, người Việt gọi là Ải Bắc quan mới đúng), quì xin nhà Minh tha tội, để xưng thần, lại có cả ảnh minh họa trong tập sách, rất ấn tượng. Gây cho tôi nỗi căm hận. Xin cao nhân cho ý kiến, có xác thực ko? Theo ý kiến riêng: một người tài giỏi gian hùng, vong quốc, trở thành anh hùng lưu danh cho dân tộc há để làm gương cho hậu thế ư!? Hiện ny tại Tp. Hồ chí Minh, có đường Hồ Quí Ly!
ngoclan

Bình Luận của ngoclan

bay gio co lay dan lam goc dau
ngoclan

Bình Luận của ngoclan

bay gio co lay dan lam goc dau
Hồ Quý Cáp

Bình Luận của Hồ Quý Cáp

Gửi Nguyễn Thế Chiến, với trình độ lớp 1 trường làng đọc chữ ko chạy thì bạn nên nhờ người nào có học đọc lại bài viết trên cho bạn nghe nhe. Cám ơn tác giả Nguyễn Xuân Hưng đã kỳ công mang đến cho đọc giả một bài viết rất hay về lịch sủ
Hồ Quý Cáp

Bình Luận của Hồ Quý Cáp

Gửi Nguyễn Thế Chiến, với trình độ lớp 1 trường làng đọc chữ ko chạy thì bạn nên nhờ người nào có học đọc lại bài viết trên cho bạn nghe nhe. Cám ơn tác giả Nguyễn Xuân Hưng đã kỳ công mang đến cho đọc giả một bài viết rất hay về lịch sủ
Truyện Ngắn
Lướt thướt trong mưa

Nga học xong đại học, ở lại Hà Nội hai ba tháng xin việc chưa đâu vào đâu, gia đình khuyên về nhà ở Hải Phòng giúp việc anh chị kinh doanh, rồi công ăn việc làm dần dần sẽ tính. Bà chị Nga lúc đầu làm công nhân Công ty đường bộ, chuyên đi làm đường cả một thời thanh xuân, bây giờ mở cửa hàng ở một phố gần chợ Sắt bán đồ sành sứ, còn ông anh rể làm cán bộ tổ chức ở một xí nghiệp đường sông. Cửa hàng của chị còn bán buôn, làm đại lý cho mấy công ty, việc ngập đầu. Nga về, lúc thì đứng bán hàng, rồi làm sổ sách, tiếp đãi thuế vụ, thanh tra. Việc gì cô cũng làm tốt đẹp, kết quả kinh doanh thấy ngay hơn hẳn hồi chưa có cô. Ông anh, bà chị rất khoái, gạ hay cô về hẳn đây, yên chí làm ăn, rồi ra cùng chị làm một cái công ty, có khi nên cơm cháo gì. Nga cười. Cái bằng tài chính của cô tuy chả to, nhưng nó vẫn cứ động cựa trong tâm trí cô. Nga vẫn ngong ngóng vào những quảng cáo tuyển người.

Làm cho anh chị, Nga hay ra chơi với cô bạn nhà ở một phố gần đó. Phố Lán Bè. Hải Phòng có những tên phố như thể có từ thời khai sông lập đất. Người đầu tiên gọi thế, người sau này gọi thế, cuối cùng chính quyền cũng thấy nó phải gọi như thế. Chính xác đến nỗi, đọc tên lên, đã hình dung ra cảnh vật thế nào. Bởi vì Hải Phòng là một thành phố trẻ. Như Lán Bè, vậy thì ắt có bến, có sông, chỉ có lán và bè ít nhiều mai một.

Bạn của Nga, Trần Thị Nụ, học cùng lớp hồi cấp ba, nhưng bây giờ đã có con. Nụ đã ghi tên thi hoa hậu, cuối cùng sắp cưới suy đi nghĩ lại, đành thôi. Năm đó, cái cô được giải hoa khôi xem ra còn không bằng Nụ. Hình như các cô gái đẹp khi bắt đầu thành thiếu nữ thường học hành hay bị sa sút dần. Thi trượt đại học, Nụ lấy chồng luôn. Anh chồng lái cẩu và cầu trục, sau đó bỏ cơ quan, mua một cái xe tải chạy nhì nhằng. Nụ cùng mẹ chồng bán hàng ngay tại nhà. Một hàng tạp hoá, một hàng nước. Cuộc sống an phận thủ thường, không giàu sang, không so xúi, ông chồng hay hay, thằng bé con bi bô, bà mẹ chồng hiền hậu. Không hiểu sao, Nga ước được như Nụ. Nụ thì bảo: Nga, mày để ý làm gì cuộc sống tầm thường như tao, mày học cao, nhiều cơ may, mày phải giàu, phải nhàn, phải sướng gấp mấy lần tao ấy chứ. Nga hơi xỉu xuống, tao làm sao bằng mày, tao xấu xí mới phải lao đầu vào học.

Bàn xấu đẹp, là động vào tâm sự thầm của người con gái. Suốt những năm học ở thủ đô, có đến một tiểu đội anh đã từng chơi thân, tán tỉnh Nga, nhưng sao không anh nào nói ra một lời yêu. Họ không dám, hay là không bao giờ có ý định yêu? Có thể trông Nga nghiêm trang quá, hay là khô khan quá? Có lẽ mình xấu lắm? Gần đây, có một anh chàng tên là Đức đang tấn công Nga. Anh này được ông anh rể hoa tiêu, dịp gần tết vừa rồi, anh ta đã mua bao nhiêu là chậu hoa, đôn, ấm chén bát đũa ở hàng chị Nga. Khi mua chậu, anh ta nói chuyện với Nga về hoa lá, cây cảnh, chim muông, Nga biết nhà anh vườn rộng. Khi mua bát đũa, anh ta nói chuyện ẩm thực, Nga biết nhà anh ta hơi bị... giàu. Khi mua ấm chén, anh ta nói chuyện khách khứa, Nga biết nhà anh ta quan hệ rộng, có thần thế. Anh ta thế nào nhỉ? Lịch lãm hơi quá. Với tuổi ba mươi, công chức thành phố như anh ta hơi tròn trĩnh quá. Nga cứ thấy điều gì ở anh ta cũng hơi quá quá một tí. Trắng trẻo quá, nói ngọt quá, khôn ngoan quá... Chị của Nga bảo, lấy chồng như chạy mưa kiếm chỗ trú, anh chồng cây cổ thụ tạm được, nhưng coi chừng sấm sét, anh chồng túp lều cũng được, nhưng sợ gió bão khó giữ, được anh chồng toà nhà kiên cố là tốt nhất, trú ẩn vào đó một đời mưa gió mặc kệ bụi bặm. Chị của Nga kết luận, thằng Đức là một cái biệt thự cộng với một trang trại, đừng suy nghĩ lắm làm gì, Nga ạ. Bà chị Nga chưa hiểu hết điều gì đang rối lên trong tâm trí Nga. Đức rất sùng bái mô hình gia đình chồng đi làm, vợ ở nhà trông con cái. ở Nhật toàn thế, anh ta nói, đất nước quá nhiều đàn bà làm lụng không phải là đất nước phát triển. Nga phải đi làm, làm một việc gì đó, chứ không thể là quản gia của chồng được. Chuyện công việc chưa đâu vào đâu, nên cô cứ lững lờ thế thôi.

Ông anh rể của Nga thì bảo chú Đức nói đúng lắm, đất nước cần những người tài giỏi, chứ có những thằng ăn cắp thì không thể tiến lên được. Nga cười phá lên, hoá ra đàn bà đi làm ngang với thằng ăn cắp? Anh rể và Đức nhìn nhau, cũng phì cười, cô này đáo để đấy, hai chuyện ấy ăn nhập gì nhau đâu. Ông anh rể bảo anh định nói hôm nay có chuyện bực mình, có một thằng ăn cắp một đoạn chão tàu, cứ cố cãi, anh phải kỷ luật đuổi việc nó mới được. Ra thế. Nga ngạc nhiên lắm, một đoạn chão tàu mà đuổi người ta? Anh rể bảo cô không biết đấy thôi, gọi nôm na thế, nhưng thực ra đó là cái dây xích to vật vưỡng, hàng tạ, có cái hàng tấn sắt thép. Đang yên lành, tự nhiên mất một đoạn, mất là sự thực trông thấy sờ thấy, là bằng chứng. Phải làm một vụ làm gương. Cái đội ấy làm ăn lộn xộn lâu nay, lương lậu không có, nên sinh ra trộm cắp. Nga bảo, vậy thì lỗi tại cán bộ để cho họ không có lương. Ông anh rể cười mỉm, chuyện làm ăn phức tạp lắm, phải khép vào kỷ luật mới nói đến có lương.

Tối hôm ấy, Nga sắp dọn hàng cho chị, chưa kịp đi về thì có một người thanh niên đến hỏi anh rể. Ông anh rể Nga mặt lạnh tanh, cậu có chuyện gì nữa đây, mai đến cơ quan nói chuyện. Anh kia cầm cái mũ vải trên tay, nói dứt khoát, tôi đã nói là tôi không lấy, các anh nên cử người điều tra. Cậu không lấy, vậy thì nó đâu? Làm sao tôi biết được? Cậu nói thế thì tôi càng không biết được, nhá. Nhưng anh là cán bộ tổ chức, anh phải biết là không phải tôi lấy. Cậu Thịnh ơi, không nói đơn giản như vậy được, thế cậu biết ai lấy? Tôi không phải chỉ điểm. Anh rể Nga vẫn cứ dọn hàng, tỏ ra chả để ý đến khách. Anh công nhân tên là Thịnh bảo tôi đến để xin lỗi chuyện nói năng và va chạm với anh ban chiều. Anh rể Nga bảo anh xin lỗi suông chả là gì, nếu anh khai thật ra thì mới được. Thịnh bảo thế là anh cố chấp, anh cố khép tội cho tôi, tuỳ anh thôi. A, cậu Thịnh đến đe doạ tôi? Ông là cán bộ tổ chức vớ vẩn, thế thôi, một khi tôi đã đến đây, mà ông vẫn một mực. Nga thấy hai người như hai con gà chọi sắp nhảy vào nhau, vội chạy vào giữa bảo thôi thôi, các anh đều nóng nẩy quá...

Sau khi anh Thịnh kia đi, Nga lựa lời bảo anh rể nên xem lại. Anh rể lạnh băng, nó có hai tội, tội một đánh mất chão đã có biên bản, tội hai đánh người gây thương tích. Anh rể nghiêng cái đầu, có một cục u ở thái dương, bảo chiều nay anh đi khám chứng nhận thương tích rồi. Không đuổi việc, đó là doạ thôi, đuổi một công nhân đâu có dễ, nhưng phải phạt nặng. Nga không nói gì nữa. Cuộc sống đột nhiên có những chuyện căng cứng thế không biết.

Chuyện ấy chìm đi, rồi Nga cũng quên đi mất, nếu không có chuyện một hôm Nga đến nhà Nụ ở phố Lán Bè. Gần nhà Nụ có những hàng thu mua phế thải, nhiều đồ thải từ bến bãi. Từ tấm tôn, cái neo tàu... cho đến hộp số, la bàn. Nga nhìn thấy Thịnh, người khách thù nghịch của anh rể. Anh ta đang bán cái đống dây xích. Đúng là những vòng tròn gang thép kia lồng vào nhau làm thành cái gọi là dây mà xếp nên một đống lù lù. Không ngờ lại có một thứ dây to kinh khủng, nặng kinh khủng thế? Nga nhìn thấy anh ta, thảng thốt bắt quả tang tên ăn trộm. Anh ta cũng nhìn thấy Nga, nhưng anh ta thản nhiên. Lại trơ tráo theo chân Nga vào quán nhà Nụ.

Bây giờ thì Nga mới nhìn kỹ anh ta. Một mẫu đàn ông phong trần, nếu nhìn thấy lần đầu mà không biết gì thì Nga có thể nói là rất thích. Gương mặt trẻ trẻ, mà đôi mắt thì già già. Nụ bảo, anh Thịnh đi đâu mà sao lâu không lại chơi. Hoá ra Nụ và anh ta chỗ quen biết. Thịnh bảo đã thôi việc ở cái cơ quan chết đói ấy rồi, làm thì lửng lơ, coi nhau như cá lớn cá bé. Nga nói chen nào, anh bán xích thế này không sợ à? Sợ gì, Thịnh cười ngạo nghễ, tôi chỉ có mất cái xiềng xích. Sao anh bảo anh không lấy? Tôi không lấy, tôi đề nghị họ điều tra, họ không làm, họ là một lũ quan liêu giáo điều, nay tôi biết một thằng đánh rơi xuống sông, tôi đã mò lên được. Cô cũng như ông anh của cô coi tôi là một thằng ăn cắp chứ gì? Không, tôi chỉ là người rất ghét xiềng xích. Thế nào, cô có còn hỏi cung tôi không? Nga hơi ngượng, lạ thế. Cô xỉu hẳn, như là hết hơi, buột miệng kêu thật thế à? Nụ trố mắt ngạc nhiên, hoá ra hai người biết nhau, Hải Phòng bé nhỏ thật.

Chồng Nụ và Thịnh cùng dân lái cẩu. Chồng Nụ bảo một thằng lái cẩu phải bằng lái xe ô tô, phi công, vận động viên cử tạ và diễn viên xiếc cộng lại. Thế mới hiếm. Chồng Nụ vẫn nói rằng tôi xấu nhất trong số những thằng lái cẩu, nên chỉ lấy được cô hoa hậu hụt, còn lại, đều ngời ngời như thằng Thịnh. Nhưng người ta hình như có số, cái thằng tài hoa thế mà lận đận. Nụ cười cười bảo anh Thịnh và cái Nga quen biết nhau đấy nhá. Chồng Nụ vô tư hỏi quen biết đến như thế nào. Nga bèn phân trần, kể câu chuyện về hoàn cảnh quen biết Thịnh. Cả hai vợ chồng Nụ chép miệng bảo ra thế ra thế rồi cùng nhìn nhau cười.

Một tuần sau, Nụ bảo Nga, hay là mày đi làm hợp đồng cho một dự án khảo sát cầu không, chồng tao sẽ hỏi cho. Nga gật. Thống nhất quan điểm với vợ chồng bạn là thôi cứ đi làm, tiền chưa tính, cái chính là nếm mùi vị cuộc sống, quờ quạng lấy chút kinh nghiệm. Bọn mới ra trường như Nga đều có cái tâm lý đi làm đầu tiên có thể ăn cả cơm lẫn sạn, khi có mấy hạt sạn trong đầu rồi thì mới nhìn ngó những chỗ ngon lành hơn.

Hoá ra đó là một dự án tư vấn và điều phối tổng hợp về xây dựng cầu cống, giao thông thuỷ, có trụ sở chính ở Hà Nội. Công việc của Nga cũng đơn giản, thống kê và kế toán, trực văn phòng, linh tinh mỗi thứ một tý phụ giúp cho một chị tên là Lâm. Lâm chính là chị họ của chồng Nụ. Trên Lâm là một sếp người Canada cao nghều, có gương mặt xương xẩu và râu ria, nhưng hỏi ra sếp mới có ba mươi hai tuổi, tên là Phranxit Tara, chưa vợ. Chỉ có việc vất vả là hay phải xuống các cơ sở, các bến phà, bến sông, công trường đang xây cầu và trạm thuỷ văn. Khi đi xe, bao giờ Phranxit cũng bảo Nga ngồi trên, còn Lâm và anh ta ngồi dưới, hai người hôn nhau thản nhiên, Nga đã tính sơ sơ, trung bình một cây số, họ hôn nhau xấp xỉ hai lần. Nga chưa biết hôn ai bao giờ, ngồi trên xe cứ phải nghe tiếng chút chít, đầu tiên cũng nguợng, sau quen dần, cứ nhìn thẳng chán thì lại nhắm mắt vờ ngủ. Nhưng thật ra cô chả ngủ nghê gì, tệ nhất là rồi đêm ngủ thật hay mơ thấy mình cũng hôn ai đó, tỉnh dậy thấy môi còn đang dẩu ra, lại tự cười mình.

Lâm vẫn gọi Phranxit ngắn gọn là Xít. Mấy lần gần đây nhất, đi xuống cơ sở, Nga ngạc nhiên thấy Lâm chủ động lên ghế trên, bảo Nga xuống ngồi với Xit, nhưng Nga nhất quyết không xuống, kể từ đó, không thấy hai người hôn nhau nữa. Một hôm, Lâm hỏi Nga, mày có thích thằng Xít không. Nga hoảng thực sự, nghĩ lại hình ảnh hai người hôn nhau trên ô tô, lắc đầu như bị điện giật. Lâm bảo, vừa rồi Xit tỏ ý muốn cưới Lâm, nhưng Lâm không hề nghĩ đến chuyện ấy. Yêu thì có yêu, nhưng không thể lấy được. Xit rất buồn và ngay khi Lâm bảo không thể lấy được nó thì nó nói ngay nó thích Nga. Nga càng hoảng hồn. Lâm cười, tác phong bọn mũi lõ như vậy, nó sòng phẳng, nói thẳng, không vòng vèo. Mày thích thì ô kê, không thì bảo thôi, chứ đừng lảng tránh hay nói nước đôi kiểu với dân mình. Nga bỗng thấy sờ sợ. Hình như cô đang phiêu lưu vào một thế giới khác.

Nga nói với Nụ, lúc thì chả ma nào hỏi han, bây giờ cả Xít lẫn Đức cùng dồn ép một lúc. Xít mua cho Nga những món quà thật đắt, bảo với Nga sẽ dẫn cô đi Canada, nếu cô lấy Xit, có thể sống ở Việt Nam cũng được. Nụ ngồi ngây ra, bảo tao biết khối đứa con gái ao ước được như mày. Nhưng mỗi đứa một mô-đen, mày thử nghĩ xem có yêu nó thật không. Rồi Nụ cười mắt sáng lấp lánh, yêu một thằng mũi lõ thế nào nhỉ, tao thỉnh thoảng đi gần một hai đứa thấy hôi xì xì.

Nga nói với Xít cô chưa nghĩ đến chuyệnlấy chồng, nếu Xít muốn lấy cô, thì Xít phải tiến tới tình yêu theo kiểu Việt Nam, sống với vợ theo kiểu Việt Nam. Tức là thế nào? Tức là bây giờ Nga chưa nhận lời yêu, phải suy nghĩ ít lâu. Xít bảo bao lâu? Nga trả lời, ít ngày tức là một tuần, một tháng, cũng có thể vài tháng, có người theo đuổi vài năm. Nga bèn kể chuyện Đức đang theo đuổi cô bao nhiêu tháng nay, cũng tỏ tình với cô. Xit hỏi thẳng cô có yêu Đức không? Cô bảo chưa. Xít bảo thế tức là không. Tức là cô không yêu Đức mà cũng không yêu Xít. Xít ôm lấy Nga, cô vội gỡ ra. Thế cũng không phải theo kiểu Việt Nam. Chưa yêu không động vào nhau. Xit cười, giơ hai tay lên trời.

Dạo này, Lâm đã chuyển sang làm cho công ty khác, thỉnh thoảng đi đâu chỉ có Nga đi với Xít. Nga bắt đầu ý thức được tình thế tiến thoái lưỡng nan của cô. Nhiều người bắt đầu nhìn cô với con mắt lạ lùng. Một vài nhân viên khác nói bóng gió, coi cô với Xít cũng như Lâm với Xít. Bà chị dâu và ông anh rể cũng có giọng xa xôi, cô Nga hoá ra kén chồng ngoại, khôn thật. Bà chị bảo với Nga, lấy thằng Xít, như là trú ẩn trong lâu đài xa lạ, nhưng vẫn cứ là lâu đài, như thế đừng nói là chạy mưa, hoạ có động đất cũng chả sợ.

Nụ bảo Nga: mày đi chơi chùa chiền, du lịch nghỉ mát đâu đó bao giờ chưa? Nga bảo chưa, trước đây cắm cổ vào học, có đi chơi túi rỗng cũng chỉ phớt phát qua quýt. Nụ cười ranh mãnh, đi chơi các nơi thích thật đấy, nhưng bảo ở đấy mãi thì chả bao giờ, với một thằng như Xít, chắc đi chơi thôi thì được, ở với nó thì chán chết, ghê bỏ xừ, hay là mày cứ chơi bời có thưởng đi. Nga không cười. Cô thấy cần có một quyết định. Thời gian không thể dành cho cô dong chơi. Cô bèn gặp Xít xin thôi việc. Xít trố mắt, nhún vai, bảo rất đáng tiếc song tôi tôn trọng ý kiến của cô. Xit hỏi sau đó cô sẽ làm ở đâu. Nga bảo chưa biết. Xít lại tròn mắt ra nữa, bảo tài sản gia đình Nga có nhiều không mà đang có việc lại xin thôi, hay là có nơi lương cao hơn, vậy thì Xít tăng lương cho Nga. Nga bảo chả phải. Xít nhún vai không hiểu. Xít bảo theo thoả thuận lúc đầu, từ lúc báo nghỉ đến lúc nghỉ là mấy ngày, cô còn phải làm những gì, đi xuống mấy nơi. Nga ừ.

Xít và Nga đến một đội khảo sát cách Hải Phòng một đoạn xa và là chuyến đi cuối cùng. Khởi hành, mây đen đã kéo đến ùn ùn, kiểu này chắc sẽ mưa, nhưng Xít nhìn đám mây, nhún vai điệu bộ phớt lờ như thể nó không có mây mưa ở đấy. Đến nơi, cơn mưa vẫn xầm xì trên đầu. Trạm này ở một nơi bờ sông hoang vắng, Xít bảo sẽ bắc cầu qua sông ở chỗ đó. Từ xa đã thấy có một cái máy đang vươn cánh tay khổng lồ thục xuống sông, nhấc lên những gầu bùn ướt rườn rượt. Đó là một trạm nổi đang nạo vét lòng sông. Gần đó, một đội khác đang phì phụt đóng những trụ bê tông. Khi Nga đã lên cái xà lan, cô nhìn lên ca bin trạm hút bùn, giật mình thấy một người, là Thịnh.

Nga thấy như xà lan dưới chân mình chao động. Cô phải vịn vào lan can. Thịnh nhìn thấy cô, nhìn chăm chú, nhưng không chào, lại làm việc. Nga làm việc với đội trưởng, một ông già mặt cau có. Ông đội trưởng bảo sổ sách để ở văn phòng trên bờ, ông ta dong cái ca nô đi về phía ấy, để mặc Nga đứng loanh quanh trên xà lan. Bỗng chớp nhằng trên trời. Mưa ập xuống. Từng giọt mưa quất xuống nền tôn của xà lan lập xập. Dòng sông như xù lông lên. Nháy mắt, Nga đã ướt hết áo. Cô chỉ biết co ro lướt thướt trong mưa.

Chính lúc đó, cô sực tỉnh khi có một bàn tay chạm vào tay cô. Và tiếng nói kiên quyết: "Lên đây đi". Thịnh gần như kéo cô lên những bậc cầu thang trơn nhẫy vì dầu với nước. Cô bị trượt. Nhưng đã có một bàn tay anh ta nắm lấy tay cô rất chắc kéo lên. Ca-bin rất chật chội, nó chỉ dành cho một người làm việc, nhưng đủ để hai người có thể trú mưa.

Nga không muốn cũng phải ngồi dịch lại Thịnh. Anh ta với tay đóng cửa kính xuống. Nhưng những dòng nước vẫn hắt những giọt li ti vào trong. Không gian ầm ù xung quanh. Mặt sông dâng sóng. Nơi cô ta và anhta ngồi cũng lắc lư lắc lư. Nga muốn nói một lời cảm ơn với Thịnh, nhưng cứ thấy như thế thì khách sáo thế nào. Cô nói, anh ơi, liệu cái xà lan này có trôi đi không? Thịnh nói, nó có xích neo xuống đáy sông, nếu tôi chặt đi, mang ra phố Lán Bè bán thì nó sẽ trôi đi. Anh ta nói, miệng cười một nửa. Nga bảo anh hoá ra ác nhỉ, để bụng nhỉ, chắc vẫn tức em. Thịnh cười, chứ không ư? Không khí trong cái cabin chật chội bỗng như dễ chịu hẳn. Nga bèn bảo, muốn trôi đi, việc gì phải cần đến cái cẩu nổi này, nếu muốn, chúng ta có thể ra phố Lán Bè mua các thứ có thể lắp ráp được một cái xà lan hay ít nhất một cái bè, tha hồ muốn trôi đi đâu chẳng được. Anh ta cười bảo rồi cập vào một đảo nào đó như Rô-bin-xơn? Cô ta nói việc gì phải cập vào đâu, Rô-bin-xơn có một mình, đây có hai người trên ca-bin cơ mà... Anh ta không nói gì nữa, ngồi im lặng nhìn mưa, lại liếc nhìn sang cô ta. Ngoài kia mưa vẫn xối xả. Trời đất mịt mù. Mặt sông nổi sóng. Túp lều nổi của hai người chung chiêng giữa trời và nước. Một lúc lâu, anh ta mới nói khẽ, khi mới nhìn thấy cô xuống xà lan, anh ta rất ghét, nhưng khi thấy cô trong mưa, lại thấy phải kéo cô lên đây. Cô ta căng mắt nhìn ra ngoài, tưởng tượng ra mình không có một chỗ trú mưa như thế này mà lướt thướt trong mưa thì sẽ thế nào...?
Chưa có bình luận nào !
Gửi ý kiến cho bài này
Tên (*):
Email (*):
Nội dung :
Mã xác nhận : 4iwfdm
Bài viết khác