Liên kết website
Sách bạn Văn
Phản hồi mới
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

Mạn phép hóng hớt đôi điều:
Chữa bệnh kiết lỵ cho Bác ở Tân Trào có 3 người, gồm: y (bác) sỹ Paul Hauland (Mỹ), y tá Việt Cường và 1 bà lang người thiểu số do ông Chu Văn Tấn đón về.
Chăm sóc hằng đêm ở lán Nà Lừa do ông Võ Nguyên Giáp và Lê Giản (Tô Gĩ) thay phiên nhau.
Vũ Xuân Tửu

Bình Luận của Vũ Xuân Tửu

Bài hay, nhiều tình tiết hấo dẫn. Cám ơn tác giả. Đề nghị tham khảo thên 2 vấn đề sau:
Mục lV.1 a. Sau khi thống nhất 3 đảng, thì ông Trịnh Đình Cửu phụ trách BCH lâm thời.
Đoạn cuôi, ông Lê Hồng Phong học lý thuyết bay và thợ máy, chứ không phải là phi công.
Quang

Bình Luận của Quang

Thì ngay bây giờ người Việt vẫn chỉ là tiểu nhân: "Đi tắt đón đầu" chẳng qua là thích làm con buôn kiếm lời thay cho nhà sản xuất. Thế nên VN vẫn chưa sản xuất được máy móc thiết bị công nghệ cao mà chỉ biết nai lưng làm nông hay khai thác tài nguyên hay đi vay tiền để mua máy móc của nước ngoài. Hãy nhìn sang TQ xuất phát điểm không hơn ta nhiều mà nay hãy xem họ đang làm được gì: Tàu vũ trụ, máy bay, ô tô, xe máy, tàu cao tốc, tên lửa, máy siêu tính Tianhe nhanh nhất thế giới. Còn VN đang sản xuất cái gì?
Trần Minh Vũ

Bình Luận của Trần Minh Vũ

"Thị phi, phó dữ, thiên thu luận"
Thanh Minh

Bình Luận của Thanh Minh

Còn một điều mà tác giả chưa kể hết tội của cha con Hồ Quý Ly đó là tội làm chó săn cho giặc. Hai vua hậu Trần khi khởi nghĩa đều bị thất bại nguyên nhân chính là do cha con Hồ Quý Ly luôn dò xét tin tức rồi báo cho quân xâm lược. Súng thần cơ quân Trung Quốc đúc ra cũng để bắn vào quân dân Đại Việt. Tôi nghĩ phải xem lại những con đường mang tên Hồ Quý Ly. Có người còn dám so sánh Hồ Quý Ly với Trần Thủ Độ, theo tôi Trần Thủ Độ chỉ nói một câu " đầu thần chưa rơi xuống đất xin bệ hạ đừng lo" thì ông đã là người anh Hùng rồi. Sư so sánh đó quá khập khiễng.
Hồ thị quế

Bình Luận của Hồ thị quế

Mình Là Con Cháu Họ Hồ. CỤ Tổ Là Hồ Quý Tâm, Anh EM Hồ Quý Ly nhưng tài liệu trên mạng thì mình không rõ lắm. Mình Muốn biết Hồ Quý Ly có bao nhiêu người Anh em
ngân

Bình Luận của ngân

Rất chính xác rất có ích .
ngân

Bình Luận của ngân

Rất hay rất có ích ngày mai con có thể đến lớp và vượt qua môn lịch sử 1 cách dễ dàng con rất thích và rất cảm ơn nhà văn nguyễn xuân hương
Vũ Hoàng Hữu

Bình Luận của Vũ Hoàng Hữu

Gửi tác giả bài viết:
Dù lịch sử diễn ra theo chiếu hướng nào nhưng tôi nhận thấy vấn đề rằng: " Không ai có quyền phán xét công, tội của người khác". Mọi thứ chúng ta hiểu biết về Hồ Quý Ly chỉ là dựa trên những sử sách còn ghi lại ( mà cái này thì lại do ai đó ghi chép lại), nó không thực sự chính xác 100%. Vì theo tôi được biết thì sau khi nhà Minh xâm lược thì đã cho đốt, phá toàn bộ sách vở, ghi chép... vậy thì lấy gì ra để mà xác nhận những gì đã diễn ra trong thời đại trước đó là đúng. Còn về công hay tội của Hồ Quý Ly thì chúng ta cũng chỉ nên đưa ra " nhận xét của cá nhân" chứng đừng hùng hồn tuyên bố vậy. Tác giả có tài năng như Hồ Quý Ly không mà có quyền phán xét? Tác giả có chắc chắn rằng những gì tác giả đọc được, biết được là đúng với lịch sử không mà cho rằng những điều mình nói là đúng?
xuân phượng

Bình Luận của xuân phượng

Khoái đoạn bác viết về VCH quá đi. nhà cháu cũng mê VCH lắm ạ.
Lê Hải

Bình Luận của Lê Hải

Gửi trang những bài thơ của cụ Lê Quát do Lê Hải dịch
THƠ VĂN CỤ LÊ QUÁT

Ông Lê Quát, tự Bá Quát, hiệu Mai Phong, quê làng Cổ Định, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, nay là làng Cổ Định, xã Tân Ninh, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông sinh năm Kỷ Mùi – 1319 và mất ngày 25 tháng 3 năm Bính Dần – 1386, thọ 67 tuổi. Ông là con trai thứ hai của Tể tướng, Luật Quốc Công Lê Thân. Trước khi mất ông giữ chức vụ Thượng thư hữu bật, nhập nội hành khiển ( Hữu Thừa tướng). Ông cùng với Phạm Sư Mạnh là những học trò giỏi của Vạn thế sư biểu Chu Văn An.
Đương thời, ông sáng tác nhiều thơ văn, nhưng đến nay đã thất lạc nhiều, chỉ còn lại 7 bài. Ngoài bài văn bia khắc ở chùa Thiệu Phúc, Bắc Giang, nay xin giới thiệu 6 bài thơ của ông :


1- ĐỒNG HỔ

Nhất song đồng hổ cứ thành ngu ( ngung)
Thủ hộ thiên hôn kỷ độ thu
Tinh dựng thú sơn kinh bách luyện
Uy phân nham điện thước song mâu
Thanh dương quái đản chung hề tín
Kim mã khoa trương khởi tức mâu
Cáp tự trung thần tâm thiết thạch
Uy thanh lẫm lẫm ngọa biên đầu.

Dịch nghĩa:

ĐÔI HỔ BẰNG ĐỒNG

Một đôi hổ đồng ngồi ở góc thành
Canh gác cung điện đã mấy thu
Chất đồng kết tụ ở núi Thú Sơn đã qua trăm lần luyện
Oai phong được chia sẻ từ chốn Nham Điện, sáng quắc đôi ngươi
Dê đá kỳ quái rốt cục tin làm sao được
Ngựa vàng khoa trương nào có gì đáng sánh đâu
Hổ hệt như kẻ trung thành, lòng sắt đá
Uy danh lừng lẫy nằm trấn ở chốn biên thùy.

Dịch thơ:

Đôi hổ bằng đồng gác cổng thành
Mấy thu cung điện nhuốm rêu xanh
Thú Sơn kết tụ trăm lần luyện
Nham Điện oai phong mắt sắc vành
Dê đá dị hình tin chẳng được
Ngựa vàng khoe mẽ sánh sao bằng
Hổ lòng sắt đá người trung nghĩa
Trấn giữ biên thùy lừng lẫy danh.

Lê Hải ( dịch)


2- ĐĂNG CAO

Lão khứ kinh trần lưỡng nhãn hôn
Đăng cao đốn giác sảng linh hồn
Mang mang đại dã khai lăng ấp
Lịch lịch quần phong biểu quốc môn
Diên vĩ bắc hồi thiên trụ trạng
Vân trung nam ủng đế cung tôn
Bảo nguyên tằng dự tùng triều tuyển
Lạc dục ân thâm khắc cốt tồn.

Dịch nghĩa:

LÊN CAO

Già rồi, hai mái tóc phủ mờ bụi kinh thành
Lên cao, bỗng thấy tâm thần sảng khoái
Đồng nội mênh mông, trải ra những gò ấp
Núi non lớp lớp phô lên cửa trước
Diên vĩ xoay về phương Bắc, trụ trời thêm oai vệ
Vân trung ôm lấy phía Nam, đế đô càng tôn nghiêm
Từng được triều đình tuyển dự vào Bảo Nguyên
Ơn sâu đào tạo còn khắc mãi trong xương cốt.


Dịch thơ:

Mái đầu mờ phủ bụi đời
Tâm thần sảng khoái níu trời lên cao
Mênh mông đồng ruộng, đầm ao
Núi non lớp lớp dựng cao trước thành
Diên Vĩ hướng Bắc oai danh
Đế đô tôn quý mây lành phương Nam
Bảo Nguyên từng được dự bàn
Ơn sâu đào tạo chan chan ghi lòng.

Lê Hải (dịch)



3- CƯU TRƯỢNG

Quân ân ưu lão lễ vưu thù
Khắc trượng vi cưu đại lực phù
Tước xuất hoa ưng toàn thể hoạt
Uyển thành cẩm dực nhất chi cô
Quá mi hạc tất cương tài thiểu
Tại thủ long hình vãn tiết vô
Chế thử khởi duy cầu bất ế
Phù nguy cấp cấp thị lương đồ.

Dịch nghĩa:

GẬY CHIM CƯU

Ơn vua ưu đãi người già, ban cho đồ vật rất đặc biệt
Gậy khắc hình chim cưu, sức đã lớn
Trổ nên ngực hoa, toàn thân sinh động
Uốn thành cánh gấm, đậu một cành lẻ loi
Gối hạc quá mày, sức lực trẻ nay đã giảm sút
Hình rồng ở đầu, không còn tiết lúc tuổi già
Làm chiếc gậy này há chỉ cầu ăn không nghẹn
Đỡ lúc nguy, giúp lúc gấp đó mới là ý tốt.

Dịch thơ:

Ơn vua ưu đãi tặng người già
Chiếc gậy chim cưu sức vượt xa
Cánh gấm uốn hình cành lẻ biếc
Toàn thân sinh động trổ đầy hoa
Gối chùng, chân mỏi không còn trẻ
Rồng khắc đầu cây lúc đã già
Gậy quý há cầu đừng mắc nghẹn
Đỡ đần nguy cấp ý sâu xa.

Lê Hải ( dịch)



4- NHẠN TÚC ĐĂNG

Thượng Lâm đăng chế dị tầm thường
Nhạn túc tài thành thất xích trường
Bàn để cao ngâm nghi hệ bạch
Song gian cước ảnh nhận bài hàng
Y hy hạc diễm lãnh đinh nguyệt
Ẩn ánh nga phi phiên tái sương
Kham tiểu tần cung thượng kỳ xảo
Bàn ly phi giáp chiếu Hàm Dương.

Dịch nghĩa:

ĐÈN CHÂN NHẠN

Đèn ở Thượng Lâm chế ra khác loại đèn bình thường
Chân nhạn làm dài đến bảy xích
Ngấn mỡ dưới đáy đèn nom ngỡ buộc dải lụa
Bóng chân trên cửa sổ, trông như xếp hàng
Lửa hạc cháy phảng phất như trăng lạnh trên bãi sông
Đàn ngài bay mờ tỏ như sương quay lượn nơi biên ải
Đáng cười cho cung nhà Tần thích sự kỳ xảo
Đèn ly được trong cung Hàm Dương mà thôi.


Dịch thơ:

Thượng Lâm chế tạo chiếc đèn hoa
Chân nhạn cao vời đã khác xa
Ngấn mỡ đáy đèn như dải lụa
Bóng soi cửa sổ dưới hiên nhà
Lửa mờ phảng phất trăng sông lạnh
Lũ bướm vần quay sương ải xa
Kỳ xảo cung Tần xem chẳng đáng
Hàm Dương leo lói ánh đèn nhòa.

Lê Hải ( dịch)




5- TỐNG PHẠM CÔNG SƯ MẠNH BẮC SỨ


Phiên âm:

Dịch lộ tam thiên quân cứ an
Hải môn thập nhị ngã hoàn san ( sơn)
Trung triều sứ giả yên ba khách
Quân đắc công danh ngã đắc nhàn.

Dịch nghĩa:

TIỄN PHẠM SƯ MẠNH ĐI SỨ

Anh lên ngựa qua ba ngàn dặm đường dịch trạm
Tôi trở về nơi núi non ở mười hai cửa biền
Anh đi sứ Trung triều, tôi là khách của mây nước
Công danh anh hưởng, tôi thì được nhàn nhã.


Dịch thơ:

Bài dịch I

Bác lên yên ngựa ba ngàn dặm
Mười hai cửa bể tôi về ngàn
Người đi sứ giả, người mây nước
Bác được công danh, tớ được nhàn.

Bài dịch II

Ba ngàn dặm trạm đường trường
Anh lên yên ngựa, tôi nương biển trời
Bước đường sứ giả dập dồi
Công danh bạn hưởng, còn tôi được nhàn.

Lê Hải ( dịch)




6- THƯ HOÀI ( Nhị kỳ)

( kỳ nhất)

Sự vụ như mao bệnh phục nhàn
Càn khôn vạn biến tĩnh trung khan
Song mai kiều bạn thu phong lão
Vô số hoàng hoa ánh dược lan.

( kỳ nhị)

Niên lai thế sự dữ tâm vi
Nhật vọng gia sơn phú thức vi
Thủy quốc thiên hàn kinh tuế mộ
Mộc lan hoa lão vũ phi phi.

Dịch thơ:

NỖI LÒNG

( bài một)

Việc đời tơ rối bệnh nằm nhàn
Thế sự vần xoay gương mắt khan
Đôi gốc mai già bầu bạn gió
Muôn cánh dược lan óng ánh vàng.

( bài hai)

Năm qua thế sự vẫn lánh xa
Ngày buồn diệu vợi ngóng quê nhà
E sợ cuối năm trời giá lạnh
Mưa chan, gió dội gốc lan già.

Lê Hải (dịch)
Lê Hải

Bình Luận của Lê Hải

Cụ Lê Quát, quê làng Cổ Định, huyện Nông Cống, Thanh Hóa - nay là xã Tân Ninh, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa. Cụ là con trai thứ hai của Cụ tổ nhà tôi. Cụ Tổ tên Lê Thân ( 1282 - 1367), đậu Bảng nhãn khoa thi Giáp thìn - 1304, đứng sau Mạc Đỉnh Chi ( Trạng Nguyên), làm quan trải 4 đời vua Trần : Anh Tông, Minh Tông, Hiến Tông và Dụ Tông. Chức vụ trước khi nghỉ hưu ( 70 tuổi): Nhập nội hành khiển khu mật viện đô kỵ sự - Tể tướng.
Cụ Lê Quát sinh năm 1319, mất năm 1386 ( thọ 67 tuổi). Mẹ của cụ là bà Đặng Thị Lý, quê làng Phủ Lý, Đông Sơn - nay là xã Thiệu Trung, Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Cụ Lê Quát đậu Thái học sinh ( tiến sĩ) khoa thi 1340. Trong số 7 bài thơ của cụ còn lại đến giờ ( Lê Hải đã dịch), bài: Tống Phạm công Sư Mạnh Bắc xứ, cụ làm trước khi thi đậu.
Cụ Lê Quát có người con trai là Lê Giốc, cũng đậu Tiến sĩ. Năm 1373, khi giặc Chiêm thành đánh vào Thăng Long, Cụ Lê Giốc đang giữ chức An phủ sứ Thăng Long đem quân chống cự. Không may cụ bị giặc bắt được. Giặc bắt phải lạy, cụ không lạy còn chửi giặc luôn miệng nên bị giặc giết chết. Sau khi vua Trần Nghệ tông lên ngôi truy tặng cụ Lê Giốc tước hiệc: " Mạ trặc trung vũ hầu"...
Hưng Giảng

Bình Luận của Hưng Giảng

Tôi, năm nay đã 73 tuổi, nhớ hồi còn học cấp 1, 2 gì đó, học lịch sử thời chế độ miền Nam, có nói về Hồ Quí Ly, khi thua trận, 2 cha con đến Ải Nam Quan (tên gọi thời xưa, người Việt gọi là Ải Bắc quan mới đúng), quì xin nhà Minh tha tội, để xưng thần, lại có cả ảnh minh họa trong tập sách, rất ấn tượng. Gây cho tôi nỗi căm hận. Xin cao nhân cho ý kiến, có xác thực ko? Theo ý kiến riêng: một người tài giỏi gian hùng, vong quốc, trở thành anh hùng lưu danh cho dân tộc há để làm gương cho hậu thế ư!? Hiện ny tại Tp. Hồ chí Minh, có đường Hồ Quí Ly!
ngoclan

Bình Luận của ngoclan

bay gio co lay dan lam goc dau
ngoclan

Bình Luận của ngoclan

bay gio co lay dan lam goc dau
Hồ Quý Cáp

Bình Luận của Hồ Quý Cáp

Gửi Nguyễn Thế Chiến, với trình độ lớp 1 trường làng đọc chữ ko chạy thì bạn nên nhờ người nào có học đọc lại bài viết trên cho bạn nghe nhe. Cám ơn tác giả Nguyễn Xuân Hưng đã kỳ công mang đến cho đọc giả một bài viết rất hay về lịch sủ
Hồ Quý Cáp

Bình Luận của Hồ Quý Cáp

Gửi Nguyễn Thế Chiến, với trình độ lớp 1 trường làng đọc chữ ko chạy thì bạn nên nhờ người nào có học đọc lại bài viết trên cho bạn nghe nhe. Cám ơn tác giả Nguyễn Xuân Hưng đã kỳ công mang đến cho đọc giả một bài viết rất hay về lịch sủ
nguyen thi cam tu

Bình Luận của nguyen thi cam tu

cac ban oi cho minh y kien nhe. vay tom lai ho quy ly duoc xem la anh hung hay gian hung
ngo panbin

Bình Luận của ngo panbin

Khong nen binh luan danh gia cac nhan vat LSU mot cach thieu cong bang. Troi sinh ra kg ai hoan hao. trong cuoc song ban muon lam viec that hoan hao, nhung co bao gio dc kg ??? vi vay lanh dao mot dat nuoc khi hanh dong trong cong viec, cung nhu trong cuoc song doi thuong,co gi do kg hoan toan tot dep,co gi do khiem khuyet, ta cung nen luong thu ma bo qua cho ho, mien sao cai sai kg qua tram trong,cai lam duoc cho dantoc datnuoc de den hom nay chung ta va lich su thay dung dan co ich la qua tot va can ton vinh cong lao do, Cac ban co khi nao lam lanhdao va dung truoc ap luc that su lon chua ??? khi do kho tam lam ban oi !!!
Vay nen toi khuyen cac ban can co tam long bao dung hon voi nhung ai da lam tot, co loi cho datnuoc va dantoc vietnam, Du ho khac ching kien khac quan diem chinh tri voi ban, nhung chung ta la mot me auco sinh tram trung, va bo coi viet nam neu co mat vao tay ke nuoc ngoai ban chac se that su dau long. Con ben CSan hay QGia thi suy cho cung chua phai qua toi te, truoc het la cham dut chien tranh som di doi voi dong nghia su giet choc nhau giua nguoi vnam voi nhau kg con,dat nuoc ven toan mot moi, dan bot lam than kho cuc,Phia ban va phia toi, tat ca la conrongchautien,
Toi kg quan trong cai ten, CN CSan, CN MACLENIN hay chu nghia nao nao di nua, nhung dem lai dieu tot cho dongbao datnuoc vnam la dc, CN nao cung vay neu kg dclongdan, ban kg can thucday kg can dautranh ma tu no cung sup do va dongbao trong nuoc se lam viec do,
Phan Văn Hoàng

Bình Luận của Phan Văn Hoàng

Xin góp hai ý :
1- Tên tờ báo là NÔNG CỔ MÍN ĐÀM (nghĩa : uống trà nói chuyên làm nông và buôn bán). Không phải MÍM ĐÀM.
MÍNH là trà non. Cụ Huỳnh Thúc Kháng có bút hiệu MÍNH VIÊN (vườn trà non)
Người Nam Bộ phát âm -IN thành -INH, nên viết MÍNH thành MÍN.
2- Người ĐỒNG BANG là người cùng chung một nước.
Do người Nam Bộ phát âm lẫn lộn -AN và -ANG nén viết sai đồng BANG thành đồng BAN.
PVH
Truyện Ngắn
Bệnh sart

 Truyện ngắn này viết cách đây 10 năm, đúng lúc bệnh Sart đang hoành hành. Truyện in lần đầu trên Tạp chí Nhà văn do ông Hà Đình Cẩn làm Tổng biên tập, sau đó in trong tập truyện ngắn "Người đàn ông bé nhỏ". Thấm thoắt đã 10 năm, đọc lại cái truyện này, có những đoạn thấy mình ngô nghê, có những đoạn lại thấy mình tài giỏi.

1.

Ông sếp nhìn tôi. Cái nhìn bắn ra trên cặp kính trễ:

- Tôi không thích kiểu cậu làm cái tin này.

Tôi cười. Điệu cười biết lỗi. Nói xí xoá:

- Anh... Báo mình báo kinh tế, cái việc người ta sốt vi rút có gì lạ đâu...

Ông sếp cười nhăn môi rồi không nhìn tôi nữa. Thế tức là ông ta chán lắm. Thế tức là ông ta sẽ chả phân cho tôi vụ gì ra hồn. Tôi sẽ chạy le ve với những chuyện tự kiếm được ở vỉa hè, đại loại có một vụ tai nạn "kinh hoàng" vừa xảy ra. Tai nạn thì ắt phải kinh hoàng. Hay là có vụ mại dâm vừa bị bắt quả tang. Mại dâm thì nhất định phải bắt quả tang mới được... Ôi cái đời phóng viên cứ quanh đi quanh lại những chuyện chó cắn người như thế thì đi tong mà thôi. Mà như thế tôi sẽ chỉ như loại đi câu chẳng may được con cá thòng đong cân cấn. Làm thằng viết lách nửa đời không được ai biết đến thì rồi lại đến lúc tắc lưỡi làm "quan báo" như ông sếp tôi mà thôi. Nhưng tôi biết ông ta chỉ làm bộ thế thôi, rồi mai ông lại gọi tôi lại, nói hơi cao giọng để tỏ ra oai vệ. Tỏ ra mình có quyền thế như thế cũng còn dễ chịu chán, bởi vì ông ta sẽ lại giao cho tôi một vụ "gai góc" ra tấm ra miếng. Phi tay thằng này ra, ai làm được những vụ nổi đình nổi đám.

Nhưng đấy là chuyện ngày mai, bây giờ tôi phải chịu trận đã. Tôi biết tôi mà bỏ đi thì cũng chả ra gì, với ông sếp này không cần lop-bi phong bao quà cáp, mà phải cung biếu bằng thái độ cam chịu phải đạo. Sếp thế cũng còn dễ chơi chán. Tôi đành ngồi ngó xem mấy tờ báo đang lăn lóc trên bàn. Toàn chuyện chiến sự Mỹ và Anh đánh I rắc. Sau lạc quan bảy mươi hai giờ là việc ông Bus tổng thống Mỹ nói lấp lửng tuy chiến sự có khó khăn nhưng vẫn diễn ra như dự kiến. Điều ngạc nhiên là I-rắc đã chịu trận không kích một cách bền bỉ và nhẫn nại. Xát-đam Hut-sen coi như tuyên bố bỏ bầu trời, nghênh chiến với quân Anh, Mỹ trong thành phố. Tôi đang chịu trận sự giận dữ của ông sếp, tôi bỏ bầu trời trên đầu tôi, cúi xuống tìm kiếm thông tin in trên giấy. Rồi cái nhìn của ông sếp không chiến qua cặp kính trễ:

-Cậu đang làm chuyện gì? - Ông sếp hỏi với vẻ rất lơ đãng, hơi quay mặt đi.

Tôi cười lấy lòng sếp:

- Một là vụ dự án sân gol K. đang chuẩn bị rục rịch giải thể, đúng hơn là bị doạ giải thể. Hai là chuyện lủng củng xăng dầu... Sẽ tốt thôi.

- Hừ... Tốt thôi. -Ông sếp hừ hừ trong cổ họng- Cậu cứ ở nhà nghe đài hay xem ti vi rồi làm tin nhai lại thì tốt thôi, nhỉ?

- Dạ... -Tôi nhẫn nại- Em biết em ẩu quá. Nhưng đúng là chuyện có bệnh sốt viêm phổi em cho là tầm phào...

-Thế hử?- Ông sếp không phải là nhìn nữa, mà là muốn thiêu đốt tôi. Lúc nãy ông không kích tôi bằng đạn pháo điều khiển hồng ngoại, bây giờ ông bắn tôi bằng tên lửa dẫn bằng tia lade. Tôi chỉ biết cúi đầu.

Ông nói giận dữ:

- Cho cậu nghỉ hai ngày xem ti vi, đọc báo để ngẫm nghĩ về sự tầm phào này.

- Dạ...

- Cô Hải- Ông sếp gọi.

- Đánh dấu cho cậu Hà nghỉ 2 ngày.

Tôi toát mồ hôi thật sự. Hải nhìn tôi, hất hàm như ra hiệu im đi.

Chưa bao giờ ông ta như vậy.

Ngày hôm qua, ông ta bảo tôi, cậu hãy đi làm cái tin bình về căn bệnh sốt viêm phổi, nghe đâu bệnhh viện Việt -Pháp có xuất hiện một loại vi rut lạ, một người nước ngoài đã có dấu hiệu tử vong... Tôi chối: em đang có một vụ... Ông sếp hừ một cái, thế tức là đừng ý kiến ý cỏ gì. Tôi hơi lạ, ông ta nghĩ tôi là loại phóng viên mới vào nghề hay sao mà giao cho việc ấm ớ này. Trong cái toà soạn này, những đứa tấp tểnh mới vào nghề mới phải bị giao cho những việc gọi là "nội chính, trật tự xã hội", toàn chuyện chim hoa cá gái, còn khi đã có khá kinh nghiệm, anh sẽ chạy vào các mảng đầu tư, tài chính, công nghiệp, doanh nghiệp... và nhất là làm những bài điều tra. Vừa thoả chí vừa kiếm được đồng tiền chân chính. Mà chân chính thì không bao giờ là nhỏ bé. Khi anh mở tờ báo ra, anh đọc gì trước nào?

Tôi mặc kệ. Tôi lờ đi. Nhưng ông sếp không quên, bảo:

-Cậu đến cái bệnh viện ấy, xem sự thể thế nào, khẩu trang đủ vào, hỏi mấy tay bác sĩ xem sao. Hỏi Bộ Y tế thực hư thế nào.

Tôi chạy ngay đến quán cà phê Y Anh. Đã có mấy mụ nỏ mồm ở đó rồi. Mấy đứa phóng viên nữ làm mảng nội chính, lao động, xã hội của các báo khác thì thế nào cũng phải sẵn chuyện này. Tôi nói chuyện thì một đứa nói ngay:

-Có gì mà rối lên. Bộ Y tế đã cử một đoàn cán bộ nghiên cứu, ông bệnh nhân thì chuyển đi Hồng Công, chẳng qua chỉ là một căn bệnh lạ, có gì đâu...

Thế rồi cả bọn ra sức đấu hót. Hồi cách đây mấy chục năm ở quê nhà tao, có bà cứ đau đầu, rồi mờ mắt, nhiều người cứ bảo bà ấy giả vờ. Đầu là đầu, mắt là mắt, sao lại thế được. Rồi cứ uống cái thuốc "ôm đầu", một loại thuốc cảm bột của hiệu Hoa kiều hồi đó kết hợp với tra mắt thuốc mỡ. Y tá xã thì chả biết gì đến bệnh glocom cả. Nó là thiên đầu thống. Cái giá phải trả ở một xã mấy người bị mù. Cả nước chắc mấy vạn người. Sau này người ta chỉ mổ mắt một cái, hạ nhãn áp là xong. Thế kỷ mười bảy, bệnh tả chết hàng loạt, cũng sợ bỏ xừ ấy chứ. Nói đâu xa, bệnh hủi, giờ gọi là bệnh phong, cứ bảo lây, lây đâu mà lây... Tóm lại, đó chỉ là một loại bệnh lạ, có lây. Cũng nguy hiểm đấy chứ nhỉ?

Một đứa khác bảo: Ngày xưa những người bị mù là cái giá cho những người bây giờ được cứu sống rất đơn giản. Chắc dịch sốt này cũng sẽ hy sinh một số, đáng lẽ tổ chức y tế thế giới phải ghi tên, dựng tượng những người hy sinh hôm nay, đó là lý do khiến cho nền y học thế giới tiến lên, mai kia người ta có khi lại coi loại bệnh này tỷ như cái muỗi đốt. Cả bọn cứ nhẩn nha uống trà nói chuyện loăng quăng như thế.

Một lát sau, có một anh chàng chạy đến. Hắn là bạn của cô phóng viên "có gì mà rối lên". Anh chàng cho cô bạn xem một tờ giấy phô tô cóp py bằng tiếng Anh. Cô kia xem qua, kêu lên:

-Vẽ. Bọn Tây mũi lõ hay vẽ chuyện lắm. Cái gì chúng cũng nâng quan điểm lên thế thôi. Đại loại cũng như đồ ăn sẵn ở siêu thị tinh tươm và hàng phở gánh vỉa hè chứ gì?

Tôi hỏi:

-Trang giấy ấy nói gì?

- Cực kỳ nguy hiểm- Cô ta dài giọng- Khuyến cáo các bạn rằng siêu vi rút này chưa bao giờ được biết đến, lây lan rất nhanh. Bạn không nên tụ tập đông người, hạn chế ra ngoài, không nên ăn sáng ở hàng quán, sáng ra chỉ nên ăn mì ăn liền và uống một ngụm uýt-ki...

Một cô phá lên cười:

- Mẹ ơi, có khi bọn nhà máy mì ăn liền tung ra cái tin này để bán mì gói...

- Có khi cả nhà máy rượu cũng kết hợp đánh hôi...

Nói chung, vào cái ngày N. ấy, tôi đã đi từ quán cà phê Y Anh ra, thanh thản với mấy cái tin vỉa hè, mở tờ báo ngày đã đăng cái tin ấy vì vi rút lạ, xào sáo lại thành một cái tin ba trăm chữ, nộp cho thư ký toà soạn. Ôi giời, sốt vi rút tí đã cuống lên rồi. Nguyên lý của nó là tự khỏi. Hãy cứ tẩm bổ thật nhiều, như các sếp ấy. Ăn thật nhiều, uống thật nhiều, thể thao thật nhiều, chiều chiều ten nít, sau đó đi tắm nước nóng bể sủi, mát xa rồi uống cốc bia tươi, tám giờ về xơi một con tôm hai lạng rồi ngả lưng xem báo. Rồi sau đó lơ mơ xem lại bản tin tham khảo, bảo mẹ đĩ hãy cứ ngủ trước anh còn nhiều việc... Cứ như thế, chả thấy sốt vi rút bao giờ... Bệnh tật là dành cho người thu nhập thấp.

Tôi chả cần đến cái bệnh viện Việt Pháp ấy làm gì, chả cần hỏi Bộ Y tế, bởi vì tôi cho rằng ngày mai là hết chuyện, ông sếp tôi vẽ vời cho đủ lệ bộ trên mặt báo tin kinh tế có, chính trị có, xã hội cũng phải có cho đủ món. Làm báo theo kiểu lẩu thập cẩm thế thì chỉ cho những người được phát báo đọc, cho những ông về hưu đọc, chứ những người bỏ tiền túi ra mua thì họ ỉa vào tờ báo của ông. Tôi đã rủa thầm ông sếp như thế. Khi tay thư ký toà soạn đọc tin của tôi, hắn cười hi hí:

- Nhà báo lớn hắt hơi cũng ra tin. Ngồi ở nhà viết à?

- ở quán Y Anh- Tôi nghênh mặt lên nói, tôi sợ gì thằng thư ký toà soạn.

- Thế cũng là hơi thở cuộc sống rồi- Hắn cười ranh mãnh.

Thư ký toà soạn còn trẻ, nhưng hay ăn nói châm chích. Hắn biết sếp có ý mến tôi, nên có vẻ không ưng. Hắn gặp tôi thường nói: "Chào nhà báo vĩ đại" hoặc thân thiện thì "chào nhà báo lớn". Nhưng hắn ranh ma như con sói, ngửi là thấy tin viết đối phó rồi. Hắn cười khì, cậu không đến nơi mà viết ra tin, cũng là con lừa tốt. Tôi cười hê hê. Ông sếp tôi vẫn bảo nhà báo tốt phải là một con lừa mang thông tin từ nguồn tin đến bạn đọc, chứ không phải là cha mẹ bạn đọc mà lên tiếng dạy đời phải làm gì trong bài báo của mình. Phong cho nhau là con lừa tốt là có thiện cảm với nhau rồi.

 

2.

Tôi về nhà phản kháng lại chính quyền đang quản lý và đang thi hành kỷ luật mình bằng cách tắt ti vi, không xem báo. Tôi ngủ, đọc tài liệu mấy vụ đang theo, rủ rê mấy đứa bạn của em tôi đi câu, đi chơi bâu-ling. Lũ sinh viên có người bao cấp cho đi chơi thì vui ngất trời. Nói chung khi anh không cần nghĩ về tiền bạc thì mọi sự lành mạnh và hạnh phúc nảy sinh. Cứ thế trôi qua ngày thứ nhất chả thấy lăn tăn suy nghĩ là mình đang trong thời kỳ bị án treo, không được làm việc. Qua ngày N+1. Hoàn toàn thanh thản.

Sáng ngày N+2 tôi loanh quanh gọi điện đến mấy nơi rủ đi bù khú đều không được. Thiên hạ người ta đầu tắt mặt tối, ai rong chơi như tôi. Khỉ nhỉ, bạn làm như cái máy không có lúc nào dừng, rồi đời người ta cũng mỏi, đến lúc nào đó bạn dừng xịch một cái trở về đất cả. Tôi bị ông sếp tức mình cho nghỉ hai ngày hoá ra may. Mai kia có dừng sịch một cái, nằm dưới đất đen chắc sẽ tự bằng lòng còn hơn bạn là được một dịp xả hơi hai ngày. Tôi đành đọc lại vụ sân gol K.

Tôi đã theo vụ này ngay từ ngày thai nghén dự án. Chủ dự án là tỷ phú người Hoa tại Mỹ liên doanh với huyện, ông tỷ phú chiếm chín mươi phần trăm vốn, huyện góp mười phần trăm bằng giá trị sử dụng đất. Dự tính là xây dựng tổ hợp sân gôn, khách sạn, công viên giải trí và dường như chủ dự án đến Việt Nam vào một ngày cao hứng, ông còn đưa vào dự án nhà máy cấp và xư lý nước, trồng một vạt rừng mênh mông bể sở. Sáu năm trôi qua, mấy lần rình rang động thổ, chủ dự án vẫn ì ạch chưa thấy làm gì mấy. Song, khi bắt tay vào thực hiện, chắc bấm giờ động thổ  hơi sai nên triển khai ì ạch. Hồi thời kỳ khủng hoảng kinh tế khu vực chín bẩy chín tám thì Bộ và tỉnh cũng không ngó ngàng, đến năm ngoái và năm nay, du lịch bùng nổ, Việt Nam là điểm đến an toàn, tỉnh và Bộ bèn đánh động liên tục muốn rút giấy phép hoặc chuyển cho nhà đầu tư khác đang lăm le ngắm nghía nhảy vào thay thế, nói là để đẩy nhanh tiến độ làm dự án lên, không chấp nhận một ông chủ đầu tư cứ xí phần đất đai như thế. Trong khi đó, đường xá xung quanh bò vào gần đến nơi, giá đất cứ lên vù vù, chóng cả mặt, từ nhà quản lý đến người dân, ai cũng nhìn thấy miếng đất ấy bằng con mắt có màu đồng tiền.

Một khu chân đồi mênh mông đẹp mê hồn. Bên này là đồi, trải dài đến bờ sông. Cả một thế giới êm đềm  hoang dã sơn thủy hữu tình bao bọc lấy một xóm nhỏ. Khi tôi đến đó lần đầu, tôi đã tiếc cho năm mươi nóc nhà phải di dời. Đời người ta thật là không biết thế nào là hạnh ngộ. Rồi đây, những đứa trẻ ra đời trong những căn nhà hộp của một khu chung cư liệu có chút kỷ niệm gì giống như những đứa trẻ sinh ra ở cái xóm nhỏ này. Sáng có thể  chạy ra sông, chiều leo lên núi . Sông lấp lánh trước mặt, núi  sừng sững sau lưng. Con còng, con cáy, con cá con tôm nhảy tanh tách suốt thuở ấu thơ của chúng. Hoa mua hoa sim nở vô hồi trong những ngày cắp sách đến trường của chúng. Có lẽ cảm giác ấy chẳng có ở các vị cán bộ vốn là người thành thị, mà chỉ có ở tâm hồn lắm chuyện của tôi chăng? Tôi cũng sinh ra ở một vùng đồi và sông nước ở huyện  Kinh Môn, Hải Dương, tôi biết thế nào là hít thở không khí trong trẻo của thiên nhiên hoang sơ. Tôi cũng lại thiên di ra thành phố đông đúc ồn ào và sinh ra những đứa con trong những căn nhà hộp rồi ra sức giảng cho chúng hình thù của cây chuối, sự khác nhau giữa con trâu và con bò... Tôi chứng kiến cuộc sống đang bước những bước đi dò dẫm để gọi là đi lên hiện đại. Nhưng thời tôi sống là như vậy, tôi không muốn thế liệu có thể  được không? Người ta có thể  chọn thời điểm ra đời của mình trên thế giới này chăng?

Ban quản lý dự án sân gol K. vẻn vẹn có chục người. Năm người nước ngoài, năm người Việt Nam. Lãnh đạo tỉnh hồ hởi bảo thế là "thắng" trong đàm phán nhân sự. "Ta" có mười phần trăm vốn mà cũng sánh ngang nó về người. Ông phó chủ tịch hồi ấy vốn là chủ nhiệm hợp tác xã đã thăng tiến thành quan tỉnh, cười hị hị: "Vốn ta thiếu, chứ người thì ta sẵn lắm".

Quản lý phía nước ngoài là Rô-be Cheng, quản lý phía Việt Nam là Trần Văn Tiến. Vị tổng giám đốc nước ngoài thường xuyên ở Hồng Công, phó tổng giám đốc phía Việt Nam thường xuyên ở tỉnh. Thành ra, ở lại bám trụ trên mặt bằng xây dựng dự án chỉ là cánh cấp dưới, cấp bậc râu ria loại như Cheng và Tiến, một đồng dạng thu nhỏ của bộ máy lãnh đạo công ty liên doanh. Tôi đã đến đấy những ngày đầu tiên mới qua kỳ động thổ. Hôm trước còn cờ quạt phấp phới đến không khí cũng có màu đỏ, máy xúc máy ủi xếp hàng tề chỉnh, cả huyện còn náo động vì quan khách, hoa hậu ngênh đón từ đường, á hậu dẫn vào đến nơi, rồi văn nghệ tỉnh hát ầm ĩ. Thế mà hôm sau đã im lìm như chưa hề có lễ lạt gì, lại còn hoang vu lạ lùng vì năm mươi nóc nhà đã biến mất, để lại một khoảng không trống hơ trống hoác. Một chân trời rỗng vô duyên lạ mắt, chẳng ai bỏ mình mà thấy hẫng hụt trong lòng. Rô-be Cheng hoá ra là một người nói tiếng Việt như người Việt. Anh ta hồ hởi bảo bố mẹ anh là người Hoa nhưng mẹ anh ta cũng nói tiếng Việt chứ không nói tiếng Hoa mặc dù ba bốn đời nhà anh đã lưu lạc ở Việt Nam. Sau năm bảy nhăm, cả nhà về Đài Loan rồi định cư ở Mỹ, thành ra tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ, tiếng Hoa là tiếng tổ tiên, tiếng Mỹ là tiếng của người công dân tốt. Cheng rất mãn nguyện bảo: "Tôi sống trong thời đại hội nhập toàn cầu. Tôi cảm ơn cuộc sống".

Tại nơi hoang vắng ấy, Cheng dạy Tiến học tiếng Hoa, còn Tiến không thể  nào dạy Cheng tiếng Anh, tiếng Việt thì hướng dẫn anh ta những thú vui thô sơ như đánh tá lả, đặt lờ bắt cá, săn những con cầy còn sót lại chưa kịp di dời theo nhà dân vào núi ... Mỗi quý một lần, vị tổng giám đốc bay từ Hồng Công sang họp với vị phó tổng giám đốc tên là Trương Hồng, khi đó hai tay quản lý tạm bị chia rẽ thành hai phe giải trình cho hai ông sếp. Cheng về khách sạn theo sếp của Cheng, Tiến về tỉnh cặp kè với sếp của Tiến. Hồi mấy năm đầu, có một số việc vặt như làm hàng rào, san ủi, xây khu nhà hành chính, rồi thì tiếp đãi quan khách... Cũng có việc, nhưng rồi những khúc mắc không phải là chuyện làm những việc ngoài hiện trường, mà sự cố cứ đổ đến ngoài dự tính của cả Cheng và Tiến, ngoài dự kiến của các vị tổng và phó tổng. Vị tổng giám đốc Hồng Công bị thay thế bằng vị khác, lủng củng xảy ra. Những người Việt Nam nằm trong ban quản lý ngao ngán vì tiến độ chậm của dự án đều lần lượt xin đi cả, chỉ còn Cheng và Tiến là người cũ, nhưng chỉ có Cheng là bám trụ ở hiện trường, Tiến thì hết chuyển về tỉnh lại chuyển về hiện trường dự án mấy lần, bây giờ thì chuyển cả nhà về ở Hà Nội nhưng vẫn làm cho dự án. Sau này, vị tổng giám đốc trẻ thứ hai cũng lại bị thay thế, đến vị thứ ba thì dự án mới nhúc nhắc khởi động được như bây giờ, nhưng lại phải đối mặt với cơn giận muốn rút giấy phép của nhà quản lý phía Việt Nam. Tiến đang hẹn tôi hai ngày nữa về K. Anh ta bảo: "Ông Hồng nói anh viết cho một cái tin. Gì thì gì, các ông Bộ và Chính phủ cũng cần biết chúng tôi đang làm thật sự và thiện chí ném tiền vào, chứ không phải chỉ có nói. Lần này xây dựng khách sạn thật sự, làm công viên thực sự. Trang thiết bị nhập về đến nơi rồi"

Tôi ẫm ờ. Vì Bộ Kế hoạch và Đầu tư và các bên quản lý ngành đang muốn rút giấy phép, lãnh đạo tỉnh không muốn thay đổi thì chạy lên gặp Văn phòng Chính phủ kêu ca hãy để yên cho họ làm, chỉ cần họ cam kết làm thật, nên mở cho họ một cơ hội nữa. Phó chủ tịch tỉnh bảo nếu bây giờ làm các thủ tục thanh lý chuyển cho ông đầu tư khác, chúng tôi lạ gì, nhanh cũng mất hai năm, thời gian là vàng ngọc, chậm ngày nào tỉnh vêu ra ngày ấy không có nguồn thu. Ông Phó chủ tịch bảo: "Cứ nhìn thấy cái cô đội nón cười mời khách du lịch Việt Nam là điểm đến của thế kỷ là chúng tôi lại nóng ruột như lửa đốt, ngồi nhìn tỉnh bạn hốt tiền mất của mình". Tôi tiến thoái lưỡng nan. Viết cái tin này ra, rõ là thiện ý ủng hộ tỉnh và dự án, nhưng ông sếp tôi lại ok với cánh Kế hoạch Đầu tư và Du lịch, rồi thì ông ta vứt cái tin của tôi vào sọt rác. Như vậy thì tôi phải đến tận nơi. Phải đến tận hiện trường mới có cái mà viết cho thuyết phục. Mai đến xin phép thì có lẽ cũng được nhưng chắc rằng tôi sẽ phải chịu ánh mắt ông sếp săm soi trên kính trễ. Nhân tiện nghỉ thì nghỉ thêm luôn. Tôi quả quyết viết cái giấy xin nghỉ phép 3 ngày, nơi nghỉ ghi rõ là K. Tôi sẽ về cái sân gon đang xây ấy, ngày mai có vụ gì cần tác chiến nhanh, cần điều tra điều mẹ, mặc kệ sếp thấm thía nỗi vắng tôi, sếp cứ việc giao cho bọn phóng viên một mùa chuyên viết tin đại loại như "Để lập thành tích chào mừng..."

Tôi nhìn lại căn phòng một lần nữa, nhắn tin cho vợ, vơ lấy cái ba lô lên đường. Nghĩ cũng thương cho con mụ vợ tôi mấy đêm nữa nằm không nhưng nó đã quen rồi, lấy phóng viên thì phải chịu. Cuộc sống cũng là một lọai bán kèm. Anh có vẻ đẹp thì rủi ro cao. Lấy phóng viên thì chịu những cuộc ra đi bất kỳ không hẹn trước. Hoa hồng có gai. Mua bia hơi tươi ngon thì chấp nhận bọt. Ngày xưa bao cấp mua phở phải mua lạc luộc cũng là một giải pháp không đáng cười lắm đâu.

*

3.

Robe Cheng nói với tôi bên kia đầu dây:

-Anh về tỉnh thì cứ ở tỉnh nghỉ ngơi đi, thư thư hãy xuống hiện trường.

-Không, tôi phải có mặt ở tận nơi thì ông sếp của tôi mới tin, để đăng tin các anh đang làm khẩn trương...

-Thôi mà anh, anh về đến tỉnh là được rồi. Hiện giờ bọn tôi đang làm rất bận, có mỗi mình tôi nên chưa chắc có mặt được ở Ban quản lý để tiếp anh. Anh cứ ở đó chơi đi, ba bốn ngày nữa tôi mang ô tô lên đón anh.

- Tôi nghỉ phép...

Nhưng Cheng đã cúp máy rồi.

Chưa bao giờ Cheng như vậy. Bao giờ tôi đến anh ta cũng vồn vã. Hiện giờ có thể  anh ta bận thật, công trường tấp nập? Cũng có thể  chỗ anh ta chả có động tĩnh gì, anh ta sợ tôi đến nhìn thấy? Đã thế tôi cứ đi.

Nhưng mà tôi còn phải gọi cho Tiến, tại sao không? Điện thoại đổ chuông hồi lâu, tôi dập máy, gọi lại, vẫn không có đáp lại. Tôi bèn dùng máy di động của mình gọi lại. Tôi kiên nhẫn đợi, anh ta có thể  nhìn thấy tên tôi mà nghe máy. Đây rồi, tiếng của Tiến, a lô rất dè dặt. Tôi bảo cậu ở đâu đấy, tôi muốn xuống công trình xem thế nào, ông Hồng bảo nói đúng sự thật. Tiến bảo em không có ở tỉnh, cũng không có ở Hà Nội, có tí việc vài hôm nữa mới về. Thôi anh cứ bảo thằng Cheng mọi việc nó lo, chúc anh may mắn và hạnh phúc. Tiến cúp máy. Hơi lạ, nhỉ. Đột nhiên chúc nhau, lịch sự như Tây.

Tôi đến cổng công trình, nhìn thấy mái nhà Ban Quản lý dự án màu nâu sổn thấp thoáng dưới bóng những vòm cây xanh rì. Hồi mới động thổ, các quan khách cùng tham dự trồng những cây phượng, cây xà cừ, cây thông kia, nay đã thành một vệờn cây rợp bóng, vậy mà sân gôn chưa thấy đâu, khách sạn và công trình giải trí vẫn còn đang ì ạch đóng cọc móng. Xa xa, tôi nhìn thấy công trường làm khách sạn quả thật nhộn nhịp, cần cẩu cao tếu ngỏng lên trời, xe ô tô tải chạy rù rì như cua. Quả đúng là dự án đang khởi động thật chứ không phải án binh bất động.

Tay bảo vệ bảo tôi rằng Rô-be Cheng không có nhà. Ông ấy đi đâu? Vừa lên xe đi cách đây nửa tiếng. Hình như đến Hoàng Thạch đàm phán xi măng gì đó. Vùng ấy sóng điện thoại di động rất chập chờn. Tôi bấm máy gọi Cheng, quả là chỉ thấy tiếng tít tít đều đặn. Tôi bảo tay bảo vệ cho vào công trình, tay này xua tay bảo trong đó đang thi công, quy định của Cheng không cho người lạ vào công trình. Tôi cười ha ha, tớ mà là người lạ à, tớ đi mòn đất đây rồi, hình như chúng ta cũng đã vài lần uống rượu với nhau. Bảo vệ vẫn cau có, lại còn bịt kín hơn nữa cái khẩu trang, úp mũ lên đầu, lắc đầu, sẵng:

-Tôi bảo không là không. Nếu không tin tôi, ông cứ gọi điện, nhưng vào thì không được.

Tôi gọi điện thoại bàn cho Ban quản lý. Có tiếng con gái bảo chú Rô-be Cheng đã đi cách đây nửa giờ. Tôi bèn trình thẻ nhà báo. Bảo vệ vẫn khăng khăng không cho, nói cấm cảu:

-Thôi ông ạ, tôi ở đây chỉ có nhiệm vụ không cho những người như ông vào trong kia, lệnh đã ban ra, tôi không làm được thì mai tôi hết việc.

Lại còn căng thẳng như thế ư? Tôi cảm thấy có điều gì đó bất ổn trong cách hành xử của tay bảo vệ. Tôi bèn gọi điện cho Hồng, Phó tổng giám đốc. Hồng vồn vã:

-Thế hử? Tôi cũng không nói được nó đâu, nó chín mươi phần trăm vốn nên lệnh của nó chín mươi phần trăm sức mạnh. Thôi anh về Hà Nội để khi khác vậy. Hồng ấy à? Hiện nay Hồng đang ở xa, ở tận Lạng Sơn cơ. Thì anh nhìn thấy công trường thế là được rồi, hôm nào Hồng về, Hồng gửi cho anh một số giấy tờ, báo cáo cho rõ thêm.

Thế là cả ông Hồng này cũng không giúp gì được cho tôi. Tôi bèn tính quay lại tỉnh.

Nhưng quay đi quay lại càng nghĩ càng cú. Tôi có thể  ra về trong tình trạng không thể  biết rõ thực hư chuyện mình không được vào công trình như thể một tên thất trận thế này à? Tôi thường đến đây, bảo vệ nhẵn mặt, nhìn thấy tôi đã cười xòa từ xa cơ mà. Đầu hàng ngay thì có phải con lừa tốt hay không? Tôi loanh quanh một lát, bèn nghĩ đến một người. Một người có thể  biết Cheng ở đâu. Đó chỉ có thể  là một người đàn bà.

Từ đầu đến giờ trong câu chuyện của tôi toàn chỉ có đàn ông. Thế giới tòan đàn ông có lẽ điên khùng rồ dại lên mất. Cái góc bé tí của thế giới chuẩn bị xây dựng sân gôn bên trong lớp tường rào dự án mấy năm nay cũng toàn đàn ông, nó đã tồn tại đến ngày nay không rồ dại lên ắt hẳn không thể  không có đàn bà. Robe Cheng có vợ Mỹ, một mụ đàn bà mặt gầy quắt môi như mỏ chim, chỉ được cái cao, chân dài, mông to. Tóm lại vợ Cheng được từ thắt lưng trở xuống. Khi Cheng đến Việt Nam, vợ theo sang, nhưng đến tháng thứ sáu, khi Cheng nằm khàn ở K, vợ ở Hà Nội đã có bồ. Vào một ngày đẹp trời, Cheng về khách sạn nơi vợ đang tá túc thì anh ta bắt gặp cô vẻ đang nằm gọn như con vượn cạo trong lòng một con tinh tinh nói tiếng Anh. Cheng bay về Mỹ làm thủ tục ly dị vợ, rồi trở về Việt Nam nằm bẹp ở K nửa tháng trời. Tôi nhìn Cheng, không dám hỏi nhưng bảo Tiến là chắc Cheng không còn cảm ơn cuộc sống hội nhập toàn cầu nữa. Tiến bảo:

-Vưỡn. Bọn tư bản xuyên quốc gia bảo thủ lắm, nó đã tin cái gì thì phải đánh mấy cú thật đậm nó mới từ bỏ, nhất là chủ thuyết. Chuyện bỏ vợ chưa là cái gì.

Tiến cũng gật gù:

- Cheng vẫn cứ bảo chúng mình là một lũ xó bếp, chỉ có nó mới biết đến mùi vị toàn cầu hoá, chả gì nó cũng biết cái bướm Mỹ da trắng lông vàng, nếu muốn, nó có thể  bay vèo sang Vênêduêla lấy một cái bướm Mỹ la tinh bốc lửa.

Có thể  là do Cheng và Tiến ở với nhau suồng sã quen rồi, chứ khi ấy gặp tôi, Cheng nói:

-Buồn lắm anh ơi. Làm gì có tình chung thủy. Rô-mê-ô và Duy-li-ét chết mấy thế kỷ rồi. Giờ đây con cháu các cụ ấy không còn được một phần trăm tính chung tình của các cụ.

Tôi bảo:

-Cheng lấy vợ Việt Nam đi.

Cheng cười nhỏ nhẻ:

-Lấy một em nhà quê đi cấy thì đỡ phải lo nhỉ.

Tôi biết Cheng có suy nghĩ Việt Nam hoá rất nhiều, chứ không cứng nhắc như Tiến nói. Dù anh màu da nào, máu vẫn đỏ chảy từ tim, thất tình buồn đau không khác gì nhau nhiều lắm.

Hồng phó tổng bảo Tiến:

-Chú ở đó cùng nó, phải dắt díu xem có đứa nào thỉnh thoảng vui vẻ với nó. Nó có vui thì dự án mới xuôi chèo mát mái.

Tiến cười nhe răng:

- Anh xui em môi giới mại dâm à?

- Chú này, anh cúp lương chú đấy- Hồng bảo- Vì tội không hiểu đúng mệnh lệnh. Tôi bảo chú tư vấn tình cảm cho nó, làm nhịp cầu tình duyên cho nó, chứ có nói chú làm mại dâm đâu.

Tiến cười hi hí:

- Chả phải đến phó tổng giao nhiệm vụ. Cái này nó như nam châm, tự tìm thấy nhau nhanh lắm. Anh không thấy hồi này Cheng chải chuốt thế à?

- Đứa nào?

- Anh có thấy Cheng chăm đến quán Dung Tàu không?

- A chà - Hồng giậm chân thịch thịch xuống đất- Có thế mà không nghĩ ra. Được đấy.

Khi ấy, tôi đã đến quán Dung Tàu và nhìn thấy người đàn bà nghe đồn là đang kiếm tiền của Robe Cheng. Chị ta khoảng trên ba mươi, óng ả không ngờ. Loại người chưa có chồng mà màu mè thế kia, mượt mà thế kia thì ắt hẳn thời son trẻ không phải không có đàn ông. Dung mặc váy Hồng Công, xẻ hai bên hơi sâu, xẻ đến hông. Khi cô ta đi, hai đùi trắng lấp ló đung đưa sau tà váy hồng. Dung cắt tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt trái xoan, trông rõ là một người đàn bà bước từ phim Tàu ra. Dung trông lạ mắt so với gái làng, ngổ ngáo hơn gái làng, nhưng với con mắt của một người mới từ Hà Nội hay từ thị xã trở về thì Dung còn chưa gột hết chất quê mùa, vẫn còn lành lắm. Lành từ cái cười, từ giọng điệu cho đến cái cách phấn son lòe lọet. Nghe nói Dung có một đời chồng, lấy nhau dắt díu nhau lên thị xã, rồi bỏ nhau rất nhanh, Dung trở về bán quán cho đến bấy giờ gặp Cheng là sáu bảy năm. Làng nào cũng có những ca như Dung, nhìn có vẻ dễ động chạm, cánh đàn ông nhấm nháy nhau, thách thức nhau nhưng đến lúc bảo xung phong vào đó thì tất cả đều bảo không thèm. Không dám thì đúng hơn. Bởi vì loại gái như Dung Tàu không phải bố cu bố đĩ nào cũng có thể  bờm xơm được. Người đàn bà chỉ cần hạ một câu độc địa là đủ làm gục gã đàn ông anh hùng mã thượng, ối giời, tay anh toàn mùi bùn thối thế, ối giời, anh thở ra toàn mùi thuốc lào đến muỗi cũng chết, về tổng vệ sinh đi... Đại loại như thế, rồi chả anh nào dám bén mảng đến nữa. Thế rồi một ngày kia, có một tay đi qua lỡ độ đường lại được người đàn bà ấy ủ ấm trong mê man cuộc tình vớ được. Cheng cũng là khách qua đường, nhưng là khách qua đường có danh có giá. Anh ta đi qua làng này để làm cái sân gôn, nhưng đỗ lại hơi lâu vì thời tiết của ông chủ đầu tư. Tôi bảo Cheng:

- Số giời thôi. ở đâu lại nảy ra một người đàn bà Tàu thơm tho như thế, nếu không phải là giời sắp sẵn dành cho anh, một công dân thế giới của thời hội nhập toàn cầu.

Cheng sướng lắm, chuyến công tác ấy tặng tôi tờ đô la in hình Tổng thống Fraklin.

Trong lúc uống rượu hơi say, Cheng mới thì thào với tôi:

-Anh nhờ chú một việc.

Tôi gật. Cheng không nói ngay, mà vòng vo tam quốc, nói chú là nhà báo, chú lại là người Việt Nam sang trọng, am hiểu tâm lý con người... Tôi vỗ đùi Cheng bảo việc gì phải rào đón. Cheng mới nói nhỏ nhẹ, tiếng nói nhỏ phát ra từ dáng ngất ngư say nghe linh thiêng chứ không thường:

-Tôi nhờ chú thuyết phục cô Dung hộ tôi... Tôi muốn giúp cô ấy ít tiền sửa quán.

Tôi trố mắt. Tiến nói với tôi:

-Dư luận khốn nạn lắm. Người ta cứ bảo Dung Tàu muốn moi tiền của Cheng. Nhưng kỳ thực nó chả cần một xu nào.

Tôi gật gù. Tiến bộc trực nói thế thôi, không liên tưởng gì, nhưng mà tôi hơi giật mình. Dư luận khốn nạn bởi vì có những thằng đưa tin không tử tế, có những thằng không được tình của Dung Tàu thì vu tiếng xấu cho cô ta. Giới của tôi bọn ấy gọi là bồi bút. Trong trường hợp hào hoa phong nhã và dũng cảm, tôi phải đương đầu với dư luận, uốn nắn dư luận bởi vì tôi là nhà báo chân chính, nhưng chả lẽ tôi sắm bộ loa phóng thanh, thông báo với cả làng rằng Dung không cần tiền, hay là viết một bài đăng trên tờ phụ trương Hạnh phúc gia đình của Hội Thanh niên rằng có một cuộc tình toàn cầu chân thành. Tôi thân cô thế cô, tôi chỉ có thể  chọn con đường là nhà từ thiện. Dở nhất là tôi nói chuyện với Dung ra vẻ là một người bạn chân tình. Tôi bảo:

-Này Dung, tôi không uống nhiều lắm đâu, tôi sờ đầu gối nói chân thật, Cheng yêu cô, cô có tình cảm với anh ấy không?

- Anh nói thế... Dung ngúng nguẩy và chớp mắt- Không thì sao em lại...

- Phải rồi, vậy thì cô không nên để anh ấy buồn. Cô phải sửa quán, đúng không?

- Ôi lêu, sửa cái quán này ở đây người ta vẩy ra một lát là xong, bằng em bán mấy thùng bia... Chuyện gì em biết rồi. Em không nhận. Người ta dị nghị lắm.

-Nhưng mà em không nhận thì anh Cheng buồn. Ai yêu mà lại để người yêu buồn...

-Nhưng mà anh ấy cứ làm thế em cũng buồn. Anh hãy bảo anh ấy trước ấy. Yêu sao lại để em buồn.

Tôi ớ họng ra. Nhà báo chân chính thua lý sự của một người đàn bà nhà quê đang yêu. Tôi ngửa mặt lên trời cười, bảo với hai ông bạn say tôi nhận thua là phải. Vì tôi đang không chân chính nữa. Tôi uống rượu của Dung, ăn cơm của Dung thết đãi, được Cheng tin cậy nhờ vả. Tôi thuyết phục Dung vì lợi ích của tôi. Tôi chưa làm cho Dung hiểu tôi đang nói vì lợi ích của cô ấy. Xin hai đại ca hiểu cho, em rút lui khỏi vụ này.

Nói thế nào Dung cũng không nhận tiền của Cheng. Hôm đó Cheng say, hát bằng ba thứ tiếng, chị Hai xinh tang tình là chị Hai đứng, đứng biu tí phùn là uẩy...

Chúng tôi cười lăn ra, còn anh ta nước mắt chảy dài xuống má. Lạ lùng cái con người ta. Một thằng đàn ông trông như hộ pháp, mặt sắt đen sì hoá ra cũng chỉ là một cái vỏ tình. Vỏ thì nhìn thấy, tình không biết thế nào. Chỉ khi động vào cái sâu kín vô hình cõi lòng thì mới thấy lòng vả cũng giống lòng sung. Mà cái cõi sâu kín vô hình ấy lại là sở hữu của trời. Phân phát bao nhiêu lúc nào là quyền của trời. Tôi nhìn Cheng ngật ngưỡng say, nghĩ rằng việc toàn cầu hoá cũng có lý.

Dù sao thì sau vụ say rượu hiến tiền không thành ấy tôi cũng trở nên người thân của Dung Tàu. Dung quý tôi. Sau này có chuyện gì cũng kể. Hôm nay tôi phải tìm bằng được Dung Tàu.

Dung vồn vã bảo tôi:

-Anh ở đây chơi, trưa nay anh ấy bảo đến đây ăn cơm.

Thế à? Thấy tôi suy nghĩ, Dung tưởng tôi từ chối, lại bảo:

- Dạo này công trường lên, bận thật sự anh ấy chả mấy khi đến. Anh vào công trường dự án chưa? Hay là em chạy vào tìm cho.

Dung nói thế bước đi liền. Tôi cũng muốn Dung đi.

Tôi đành ngồi xuống, bụng bảo dạ sẽ chờ Cheng.

 

4.

Tôi bật ti vi. Thời sự. I rắc phản công trên toàn mặt trận. Vệ binh cộng hoà di chuyển xuống phiá Nam có lẽ vì muốn chiến sự càng đẩy xa thủ đô Bát đa càng lâu càng tốt. Mỹ Anh thiếu lương và xăng dầu, hậu cần bối rối... Lại đến mức này à? Tôi bỗng nhẩm tính, mình đã mấy ngày tách rời thế giới thông tin sôi động. Từ ngày N đến nay là ngày N+3. Ba ngày có thể  thay đổi cả thế giới. Chỉ có ba ngày mà tôi trở thành xa lạ với dự án sân gôn K. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Răm-xpheo tuyên bố vẫn tiếp tục tấn công I -rắc và còn đánh kinh khủng hơn. Mỹ và Anh đã bàn chuyện phân chia lợi lộc hậu chiến.

Chuyển sang tin tức khác, tiếp tục tin về dịch sốt viêm phổi cấp tính. Có một chiếc máy bay chở ba trăm hành khách đáp xuống sân bay B của Đức và toàn bộ những người trên chuyến bay đó bị cách ly vì phát hiện ra một hành khách đến từ Sing-ga-po, trước đó đi từ Hà Nội. Tổ chức Y tế thế giới ra khuyến cáo. Chuyên gia Tổ chức này bay đến Hồng Công và Hà Nội. Sing ga po tuyên bố sẽ đóng cửa trường học, phạt tiền nặng người nào có triệu chứng hắt hơi sổ môi mà không cách ly với cộng đồng... Dịch sốt này đã lan sang các nước châu Âu, châu Âu đang bàn biện pháp đối phó.

Tôi thấy lạ. Cuộc chiến I rắc cày sới một nước I rắc chưa đủ, giờ đây chỉ vì một loại vi rút mà cả thế giới hoắng cả lên. Nhưng chắc chắn có một dòng chảy lạ lùng nào đó đang âm thầm tác động lên đời sống của những con người sống trên hành tinh. Có lẽ ông sếp kính trễ của tôi đã đúng. Chuyện dịch sốt không hề đơn giản như tôi nghĩ. Tuổi tác và kinh nghiệm khiến ông ta ngửi thấy vấn đề. Tôi lờ mờ thấy mình đã sai rồi.

Tôi đang định tắt ti vi thì lại thấy tin thêm về dịch sốt vi rút viêm phổi cấp tính. Các bác sĩ Hồng Công đã tìm ra lọai vi rút gây ra bệnh này, nhưng chưa hiểu chúng lây lan bằng cách nào và chưa có cách chữa trị thực sự hữu hiệu, một người bị cúm mà cả dân cư của một khách sạn bị lây, có thể  vi rút truyền cả qua tay nắm cửa, cả quạt thông gió... Bộ Y tế khuyến cáo không nên tập trung đông người ở những nơi có nguy cơ, cần đeo khẩu trang khi ra đường. Những người thân của những người đã bị bệnh đều bị cách ly.

Bỏ mẹ rồi. Thế thì gay chứ không thể  nói chơi được. Một người bị bệnh lúc nào không biết, anh ta hay cô ta có thể  tiếp xúc với hàng trăm hàng ngàn người trên đường đi, rồi những người ấy lại tiếp xúc với hàng trăm hàng ngàn người khác. Phản ứng dây chuyền chỉ bắt đầu bằng một hạt nhân nguyên tử vỡ ra làm đôi, thế giới lúc đó chỉ có từ một đến hai mà trong tích tắc bùng nổ hàng tỉ tỉ hạt nhân nguyên tử thành vụ nổ khủng khiếp. Giờ đây sự lan truyền từ một đến hàng trăm, hàng ngàn sẽ nhanh hơn, khủng khiếp hơn phản ứng phá vỡ hạt nhân nguyên tử. Tôi thấy có một điều gì đó không ổn thật sự trong thế giới này.

Dung về làm tôi giật mình.

-Đúng là anh ấy đi rồi.- Dung nói e dè.

Tôi bật dậy:

-Có gì cô nói thật cho tôi có được không? Có thể  là Cheng vẫn ở trong đó mà không muốn gặp tôi?

- Không, anh ấy đi rồi- Dung quả quyết, nhưng cái nhìn vẫn quay đi nơi khác.

- Lạ nhỉ. Đến thằng bảo vệ cũng coi như không biết tôi.

Lúc đó Dung mới nhìn tận mặt tôi, nói:

-Em cũng bảo hay là gọi anh vào, nhưng thằng Bình bảo vệ bảo là lệnh của anh Cheng không cho bất cứ ai vào, nhất là người từ Hà Nội đến. Còn thì anh ấy đi rồi là thật đấy. Các anh có gì với nhau à?

- Có gì? Từ lần trước đến giờ có gì đâu?

Dung băn khoăn:

-Anh có giấu em điều gì không?

Giấu ư? Nói thế thì... Quả thật tôi có giấu. Giấu cho Cheng. Nhưng mà...

Tôi nói:

-Thôi mà em... Có thể  chả có gì lớn lắm. Nội quy không cho người lạ vào là đúng. Mà Cheng bận cũng là đúng. Anh đi đây, nói với Cheng là anh có ở đây.

Tôi định nói, bảo với Cheng là nếu anh ta không tử tế với tôi, tôi không giữ cái bí mật của anh ta nữa, mặc kệ anh ta hội nhập đến đâu thì hội nhập, mặc kệ cái toàn cầu hoá của anh ta.

Dung giữ tôi, tôi vẫn quay về thị xã.

Tại cổng Sở Kế hoạch và Đầu tư và ủy ban nhân dân, tôi bị ngăn lại và cho biết tất cả các vị lãnh đạo đều đi xuống cơ sở. Tôi vòng ra chỗ đại diện của Ban quản lý dự án cũng lại thấy đóng cửa im ỉm. Một cái bảng bằng gỗ viết ngoệch ngoạc: "Ban quản lý đi xuống hiện trường". Tôi thốt lên: Láo toét. Tôi vừa từ hiện trường đến đây. Chiều đã muộn. Tôi đành tìm một nhà nghỉ tư nhân. Chuẩn bị hết ngày N+3 vô vị. Hình như tôi ra đi không xem ngày. Tôi biết có đứa phóng viên viết ra những chữ vàng ngọc nửa nước đón đọc, nhưng mỗi lần ra khỏi nhà, phải chăm chăm đón gặp những người đàn ông chứ nếu gặp một mụ đàn bà xấu xí là quay trở lại. Thời sự là nguyên tắc tối cao của bài báo, nhưng may mắn và rủi ro vẫn chưa có sự bảo hiểm chắc chắn cho người ta. Nhà báo cũng là người. May rủi cũng vẫn tuỳ trời, chứ không phải tuỳ người. Cho nên thuật xem ngày ai cũng biết chỉ là an ủi mà cứ xem. Trong khi chưa biết nguyên do vì sao tôi không vào được hiện trường dự án, vì sao tôi không gặp được Cheng, thì tôi đổ cho là vì ngày hôm nay xung khắc với mệnh của tôi. Kế hoạch trong đầu tôi là nằm trong khách sạn coi như cho qua ngày hạn này và chuẩn bị cho ngày N+4 hy vọng rằng sẽ tốt.

Khi đang yên ổn xem MTV thì trực lễ tân gọi điện lên, thưa anh có cần gì không? Tôi có cần gì không à? Tôi bảo tôi thực sự không biết mình đang cần gì, ngày hôm nay chả được việc đếch gì cả, mong cho khách sạn này mang lại may mắn cho tôi. Vậy thì anh có giải sui không? Như thế nào? Em sẽ gọi cho anh một con hàng ngon lành, sạch nước cản anh nhé. Ra thế. Đây mới là môi giới mại dâm. Bao nhiêu? Giá làng thôi mà anh. Phải ngon lành nhá. Vâng, ô-kê.

Tôi không phải là loại khách thích gái, nhưng tôi ngủ khách sạn quen rồi. Nhìn thấy thằng trực lễ tân da mai mái, mắt trâng trâng, tôi biết nó là lọai người nào. Bọn này nhìn vào cửa dắt gái để kiếm ăn, nếu anh bảo dứt khoát là không thì một là anh vẫn cứ bị quấy, hai là anh cứ việc coi như bị khách sạn vứt xó ở đấy, chúng sẽ coi anh là khách hạng hai. Thị xã này tôi biết có đến ba phần tư khách sạn tư nhân thoải mái kiểu thế này. Tỷ lệ này có lẽ đáng để Cục phòng chống tệ nạn biểu dương, nếu so với tình hình chung của cả nước. Có thể  ông chủ khách sạn rất nghiêm túc, nhưng ông chủ thì chỉ đề ra nội quy rồi ở tận đâu đâu, có thể  thi hành mọi việc lại là bọn chúng. Nếu anh cứ gật, rồi ra chê bai hàng của chúng một chút mà từ chối thì coi như anh cũng là một bọn với chúng và lỗi là tại chúng có hàng chưa ngon lành, khi ấy anh mới được yên thân.

Bỗng có điện thoại, Trương Hồng gọi điện. Anh đã về Hà Nội chưa? Chưa à? Ôi giời anh vất vả quá, cứ coi như đã tới nơi rồi, về viết cho bọn này cái tin đang triển khai tấp nập. Hồng ấy à? Hồng đang ở rất xa, đi miền Trung rồi. Có việc có việc. Này thế nhà báo có gặp Tiến không? Quái lạ tay này bảo lên Hà Nội gặp các Bộ và Tổng cục rồi về ngay mà chưa thấy về. Nhà nó hả? Thì vẻ Tiến gọi điện cho tôi, hỏi Tiến về ban dự án chưa cơ mà. Hắn bảo với nhà là đi công tác, mình cứ ừ ờ tạm coi như thế rồi hậu xét, nó đã bảo vợ nó đi công tác mình lại bảo không có chuyện công tác thì vợ nó xé xác nó. Này thế ở Hà Nội hay ở Thị xã, Tiến nó có con bé nào không nhỉ? à anh Hồng, thế chuyện trên Hà Nội như thế nào nhỉ? Chuyện giấy phép ấy à, thì họ bảo Thủ tướng rất bực vì triển khai dự án chậm, theo quy đềnh thì phải rút giấy phép rồi tổng giám đốc bay sang anh biết rồi nhé, sau đó Tiến mang các bản báo cáo lên Hà Nội cùng với cam kết triển khai dự án thật nhanh của công ty do chủ tịch hội đồng quản trị ký. Từ đó đã báo cáo báo cầy lại với Hồng gì đâu. Chắc mai Tiến về Hồng hỏi lại xem sao.

Tôi phải liên lạc với Tiến mới được.

 

5.

Cấp quản lý nhà nước cũng có lý khi nói về việc rút giấy phép đầu tư sân gon K. Cứ khi bị nhắc nhở là tiến độ chậm thì chủ đầu tư lại động thổ một hạng mục nào đó của dự án và làm lễ động thổ ầm ĩ. Bắt đầu san lấp khu vực khách sạn cũng động thổ, bắt đầu đóng cọc cũng làm lễ, xây dựng khu nhà hậu cần cũng lại làm lễ, đào hồ bơi: làm lễ, xây sân tennít: làm lễ... Mỗi khi như vậy là lại mời quan khách và báo chí, lại một lần đưa ra tiến độ ngày ấy ngày nọ sẽ hoàn toàn đưa toàn bộ công trình vào sử dụng.

Trong tất cả những động thái ấy, Hồng và Tiến chạy đôn chạy đáo khắp các cửa. Đối phó với các cơ quan, chứ tâm sự thì không thể dối nhau được. Nhiều lúc Tiến ngao ngán bảo chẳng biết thế nào, nhưng gần đây thì thấy có vẻ tin tưởng rằng mọi sự thật sự chuyển động, thấy anh ta rất hăng hái và vui vẻ.

Hôm nọ một phái đoàn cấp cao gồm các chuyên viên của các bộ ngành về, xuống tận hiện trường. Thông điệp mà các vị đưa ra là, nhà nước Việt Nam không thể  kiên nhẫn được nữa, chủ đầu tư quá chậm trễ cả về mặt thi công lẫn việc đưa vốn vào dự án. Cho đến nay mới có mười phần trăm số vốn được đưa vào, chứng tỏ năng lực tài chính của chủ đầu tư rất không đáp ứng được yêu cầu. Nhà nước đã gia hạn cho dự án hai lần, vậy không thể quá tam ba bận được. Có mấy phương án được đưa ra, như một tối hậu thư cho nhà đầu tư. Hoặc là ông hãy rút khỏi dự án, phía Việt Nam làm thủ tục thanh lý theo luật định, hoặc là ông phải nhả bớt tỷ lệ vốn góp cho một đối tác khác, trở thành một liên doanh nhiều bên... Lý luận của các chuyên viên rất đanh thép. Tổng giám đốc vừa bay từ Mỹ sang, có nụ cười thường trực trên môi, chỉ nói đi nói lại một câu, chúng tôi không chấp nhận các phương án của các ông và kiên quyết đẩy nhanh tiến độ dự án, sẽ thi công đêm ngày để hoàn thành, đúng đến ngày này sang năm, nếu không hoàn thành thì chúng tôi không nói thêm gì nữa. Chuyên viên cười khẩy: Một năm nữa có giống như một năm vừa qua không, khi đó các ông cũng bảo một năm nữa. Cheng dịch lại cho tổng giám đốc, rồi nói lại với vị chuyên viên vừa giận dữ kia: Ngài tổng giám đốc nói ông giận dữ rất có lý và chia sẻ với nỗi bức xúc của ông, nếu ông ấy ở địa vị như ông, ông ấy cũng sẽ làm như vậy, nhưng hiện nay ông ấy đang ở địa vị của ông ấy, nên ông ấy có nghĩa vụ phải cám ơn ông và ra sức thực hiện lời hứa.

Tiến bảo với tôi, hôm trước cuộc họp, tổng giám đốc bảo với Rô-be Cheng, họ nói gì tao không cần nghe, tao cũng biết, mày cứ tuỳ nghi mà trả lời người ta. Tôi bảo, thế lúc ấy lão tổng giám đốc thực sự nói gì? Tiến bảo, lão ấy hỏi có phải ông chuyên viên này khét tiếng là cò thiết bị cho bọn Đức không, chẳng qua mình mua thiết bị của Anh, nên hắn tức tối, phải phong bao cho hắn bao nhiêu là vừa. Một bên nói tiếng Tàu của thời Tào Tháo, một bên nói tiếng Việt hiện đại, Rô-be Cheng công dân thế giới dịch, cuối cùng buổi làm việc cũng xong. Trong các kết luận có việc phải báo cáo rõ tiến độ chuyển góp vốn, tiến độ hoàn thành các hạng mục, có chuyện phải cam kết, phải giải trình... Xem ra toàn những việc vào tay Tiến cả. Hồng và Cheng đều bảo Tiến: Bây giờ trông vào tài thuyết khách của cậu đấy.

Tiến đã đến ngồi uống bia với tôi, kể chuyện nhân tình thế thái. Tay chuyên viên ấy xuống anh nào như thế nào tớ còn lạ đếch gì. Tất cả đều nói na ná như nhau nhưng mỗi người theo đuổi một mục tiêu riêng. Bẩy chuyên viên thì hai ủng hộ mình, hai ghét mình muốn rút phắt giấy phép, ba trung gian mặc kệ chúng mày, gió chiều nào che chiều ấy. Hai ủng hộ thì một là vì người ở tỉnh này, có quan hệ tốt với lãnh đạo tỉnh, một thì là do quan điểm của anh ta một khi chủ dự án chưa đồng ý, tỉnh cũng chưa đồng ý rút thì để cho dự án một cơ hội cuối cùng. Cả hai chuyên viên này được Tiến và Cheng săn sóc kỹ, có quà cáp luôn. Khi có dấu hiệu có kẻ phá ngang, hai anh này thường báo trước, chỉ vẽ đường đi nước bước. Hai anh ghét thì một anh cò thiết bị như trên đã nói, một anh thân với khách sạn M. Khách sạn M là của Công ty cổ phần giải trí M cách khu vực xây dựng sân gon khoảng ba cây số. Lẽ đời M thấy ngay là sân gon K đang là đối thủ tiềm tàng của họ. Gần đây, M đánh tiếng muốn nhảy vào thay thế chủ đầu tư sân gôn, hay ít nhất là xin kinh doanh khách sạn, còn phần sân gôn và công viên giải trí thì... nhường. Người thẩm định và theo dõi Công ty M ngay từ ngày khai sinh chính là vị chuyên viên kia, bây giờ cũng ra sức ủng hộ phương án rút giấy phép của sân gôn K.

Sau khi thanh tra công trình tại K, cả bọn chuyên viên được chủ tịch tỉnh mời gặp. Lý luận đanh thép một lần nữa lại đưa ra, trong đó có dẫn Thủ tướng nói thế này, thế kia, Phó thủ tướng cũng đồng ý thế này, thế kia. Phó chủ tịch tỉnh cười cười nói thẳng thừng:

-Thôi đi các bố, các bố đừng làm khó Thủ tướng. Phương châm thì đúng là thế, còn điều hành cụ thể  như thế nào phải là các bố, các bố đến cơ sở, nói gì thì trăm sự là ở các bố, các bố ủng hộ nó để tỉnh chúng con nhờ...

Phía chuyên viên cười lại:

- Dự án chậm trễ chứng tỏ nó không có năng lực tài chính, không đưa ra được thằng ứng vốn có uy tín, nó không được phép xí phần tấc đất tấc vàng của ta. Theo quy định của Chính phủ, phải để thằng khác có tiềm lực vào, đằng nào tỉnh cũng có công trình cơ mà.

Phó chủ tịch không cười nữa:

- Thằng khác sẽ mua thiết bị của Đức chứ gì. Thôi tôi lạ gì. Cho thằng này dừng để làm thủ tục thanh lý, rồi là thằng khác vào dạm ngõ, xem mặt, ỉ eo nhanh cũng mất hai năm mới lại bắt đầu. Chi bằng cứ để nó làm tiếp, nó đã hứa một năm rồi cơ mà. Tỉnh chả ủng hộ ai, chỉ ủng hộ cơ hội làm càng nhanh càng tốt. Chúng tôi nóng ruột lắm, cũng mắng chửi nó nhiều rồi chứ...

Phía chuyên viên cũng không cười nữa:

-Thôi chúng tôi cứ về báo cáo lại hiện tình, còn xử lý ra sao thì tuỳ cấp trên. Chúng tôi khổ lắm, ở giữa tỉnh và Chính phủ, kẹp giữa hai làn đạn.

Phó chủ tịch lại cười:

- Ai bắn các bố.

Phía chuyên viên cũng cười:

- Các anh bắn chứ ai.

Phó chủ tịch phá lên cười ha hả:

- Thôi thế là hiểu nhau nhé.

Theo như Hồng kể lại, Tiến đã ôm một đống giấy tờ lên Hà Nội, sứ mệnh của anh ta thật to lớn, sinh mệnh của công trình phần nào trông vào mức độ hoàn thành công việc của anh ta. Nhưng khác mọi lần, anh ta đã đi quá hai ngày, chỉ gọi điện một lần báo vắn tắt rằng một nửa việc đã xong. Một nửa là thế nào? Một nửa nữa là gì và vì sao? Trong số các giấy tờ, có việc đến Văn phòng Chính phủ, anh ta đã hoàn thành chưa, đánh giá việc ấy phải là bảy mươi phần trăm. Trên điện thoại, tôi nghe thấy tiếng Hồng gay gắt và lo lắng. Hồng kêu bỏ mẹ rồi, mai tôi phải hỏi lại, hay là tôi lên Hà Nội ngay ngày mai vậy. Tôi bảo các anh chán bỏ mẹ, sao lại chỉ trông vào mỗi một cửa Tiến, nó chỉ là một thằng cán bộ tép riu. Hồng bảo chuyện nào cần cán bộ cấp ấy. Chủ tịch và Bí thư tỉnh ủy đã gặp Thủ tướng và Bộ trưởng cần gặp, các về ấy giải trình nghiêm túc là chuyện của các vị ấy, còn chuyện của Tiến là chuyện của Tiến, không thể  thiếu được.

Tôi gọi điện cho Tiến. Không được. Đành gọi điện về nhà. Vợ Tiến cầm máy, nhận ra tôi, chị ta bảo:

- Lâu không thấy anh đến chơi. Anh Tiến bảo đi công tác, tuần này không về.

- Có nói công tác ở đâu không?

- Cái ấy phải hỏi bác Hồng, chứ em quản làm sao được.

- Về nhà cách đây mấy ngày.

- ối giời, lâu rồi, có dễ đến hơn tuần. Dạo này bảo công trình bận rộn, làm thật rồi, nhà em ít về.

Tôi chào và cúp máy.

Chứng tỏ Tiến ôm tài liệu lên Hà Nội để gặp các Bộ và Chính phủ, nhưng anh ta cũng không rẽ về nhà. Không về nhà, không về công trình. Anh ta đi đâu?

Tôi lại gọi điện cho vợ Tiến. Bởi vì có thể  vợ Tiến giấu gì đó. Có thể  hai vợ chồng nhà này có gì trục trặc, giận dỗi gì nhau. Tôi hỏi Tiến đềnh mua ti vi màn hình phẳng hai mốt inh đã mua chưa. Vẻ Tiến rất vui vẻ, kể con cà con kê hai vẻ chồng đi mua như thế nào, vợ muốn to, chồng chỉ muốn vừa, còn tiền làm thứ khác. Hoá ra anh ấy mua tặng em cái di động. Dạo này có việc thật sự cũng để dành được. Tôi chúc mừng và cúp máy thất vọng vì chả biết thêm điều gì. Vẻ chồng như thế sao lại có thể  giận nhau mà bỏ nhà đi được.

Loanh quanh điện thoại mãi, chắc mai tôi phải trả khối tiền cho khách sạn. Mà sao không thấy thằng lễ tân gọi gì về chuyện gái gẩm? Tôi bấm máy gọi trực điện thoại ở tầng một. Thằng trực lễ  tân nói:

- A lô, anh đấy à? - Ngần ngừ- Khó quá, hôm nay chúng nó đi đâu hết cả.

- Sao vậy? Bụt chê oản chiêm à?

Sau mấy tiếng chậc lưỡi, tên trực nói:

- Em nói thật, anh em mình còn nói chuyện được với nhau chuyện này, chuyện gì phải dấu nữa, em nói thật, biết là khách Hà Nội, chúng nó sợ phát khiếp vì cả tuần nay sợ lây dịch cúm viêm phổi.

- Ôi giời...- Tôi ngạc nhiên thật sự.

- Anh biết không, trước đây khách Trung Quốc đứa nào cũng thích, bây giờ nghe nói đến khách Trung Quốc, tiền mấy bọn gái lùn răng vàng da mốc cũng chê. Sợ mắc dịch vi rút mà.

Tôi ngạc nhiên. Bệnh nghề nghiệp nổi lên phải moi thông tin mới được, bảo:

- Bây giờ khách sạn vắng khách à?

- Các khách sạn nói chung vắng hơn. Nhìn thấy khách Trung Quốc thì sợ, có nơi đóng cửa cả khách sạn. Nói thật với ông anh, em không là ông chủ nhưng nếu em là ông chủ em chả thiết, có người bị mắc ở khách sạn mình thì coi như phá sản.

- Cả Hà Nội bị cúm hết à? Tớ mà bị thì cậu bị trước tiên.

- ấy đấy. Em thì coi như người ta có cái số. Ông anh mà bị thì em trốn sao được. Lúc ông anh vào, thấy ông anh hắt hơi một cái, em kinh quá. Nhưng chạy đi à, chạy thì anh cũng đã hắt hơi rồi. Có thể  ông anh đi nắng mệt thì sao. Khi nghe anh bảo đã đi từ K lên, em nghĩ nếu ông này mà bị, thì riêng gì em, cả cái dự án sân gôn bị trước.

- Cậu nói tớ thấy ghê quá.

- Có khi anh bị, anh cũng không biết. Ti vi bảo đã lây sang Canada rồi. Ông gì trùm y tế thế giới về đến Pháp đã chết rồi.

Tôi cố nói khác đi:

- Chuyện ở đâu đâu... Hoá ra các cậu cũng quan tâm đến tình hình thế giới nhỉ?

- Ông anh cứ xem thường tụi em. Những người có chút công tác là hay xem thường người lao động. Hôm nay Mỹ đánh I rắc thế nào, chúng em biết hết. ở Hà Nội, con đường qua bệnh viện Pháp ấy vắng teo, ông anh biết quá chứ, chúng em cũng biết. ở Sinhgapo, ai ra đường cũng bị rọ mõm hết, nếu hắt hơi một cái như ông anh vừa nãy, lập tức có xít-đờ-ca đến đưa đi và bị phạt mấy nghìn đô la.

- Nhưng bọn gái trong các khách sạn vẫn hoạt động.

- Rồi cũng đến hết. Em tính, SIDA hay HIV hoá ra còn chả là gì. Khó khăn lắm mới lây được, lây rồi còn sống nhăn răng chục năm. Đằng này, hắt xì hơi, cho xin tí ô xy và ngủm củ tỏi liền. Sau đó xung quanh cũng hắt xì hơi theo... Chả còn biết ra làm sao nữa.

- Cậu có biết con vi rút ấy có truyền qua đường dây điện thoại không?

Tay trực điện thọai cười ầm lên. Tôi thấy ống nghe ùng ục ùng ục:

- ừ nhỉ... Chắc là không rồi, nếu không chắc thế giới bị hết rồi.

*

6.

Buông ống nghe xuống, tôi bỗng thấy lạ lùng. Chỉ là một cuộc điện thoại giết thời gian với một tên trực bảo vệ khách sạn tư nhân, thế mà nó đánh một cú mạnh vào tâm thức của tôi. Giác quan của nhà báo đã tự động dựng lên một dàn ăng ten vô hình đủ để cảm nhận được rằng tôi đang sống vào giai đoạn thậm tệ của đời sống nhân loại. Khoan hãy hiểu nghĩ chữ "thậm tệ" là xấu. Mà là gì đó không bình thường, không đều đều, là gì đó rất khó xác định, khó quên. Lịch sử thế giới chắc sẽ chỉ có vài thời đoạn như vậy trong mấy ngàn năm. Một siêu cường thì mấy trăm năm mới hình thành, rồi hắn mang quân đi chinh phục một quốc gia khác lại bao nhiêu năm mới có một lần. Từ thời Hi-La, đến thời Trung cổ với Nguyên Mông, lại đến Napoleon, Hit-le, bây giờ là Mỹ. Mỹ đã đánh mấy nước? Không nhiều. Từ chiến tranh Việt Nam đến chiến tranh I rắc là cả một giai đoạn phát triển của thế giới.

Nhưng những cuộc chinh chiến ấy rốt cuộc chỉ là những tiếng nổ, chưa chắc đã kinh khủng và thay đổi loài người bằng việc xuất hiện những con vi trùng, vi rút. Rồi đây, lịch sư có lẽ phải được viết lại, không phải là nhìn nhận từ cuộc chiến tranh này đến cuộc chiến tranh kia, mà là từ trận dịch này đến trận dịch khác. Chiến tranh từ giáo mác đến tên lửa, từ ngựa đến xe tăng, còn dịch thì từ vi trùng đến vi rút rồi siêu vi rút. Từ vi trùng Cốc đến vi rút HIV và siêu vi rút gây viêm phổi này, con người đã khác. Chiến tranh chỉ thay đổi bị mặt trái đất, thay một lớp người này bằng lớp người khác, tức là thay đổi cái vỏ biểu hiện của trái đất. Còn các trận dịch có lẽ đã thay đổi cả tư duy của con người về vị trí, thay đổi cái gen thích nghi của con người. Dịch bệnh đã thay đổi gốc gác tiềm thức con người tức là thay đổi về chất chủ thể  của thế giới. Hỡi các nhà sử học, các anh đã quan niệm  sai lầm về lịch sử nhân loại.

Có bao giờ thế giới đánh nhau mà không xảy ra dịch bệnh? Có lẽ chiến tranh là bạn đồng hành với dịch bệnh. Nhưng thường thì dịch bệnh là thảm hoạ đổ xuống đầu khu vực có chiến tranh, còn hiện nay, đánh nhau ở Trung Đông, mà dịch bệnh thì xuất hiện ở phần còn lại của thế giới. Dường như con vi rút viêm phổi cấp tính đã không cần biết đến việc giết nhau ở Trung Đông, hoặc nó quá thông minh để nhằm lúc Mỹ bắn tên lửa vào I-rắc để ra tay. Nó cũng là sản phẩm của thời kỳ toàn cầu hoá?

Trước mắt tôi, ti vi liên tục đưa tin. Hai lọai tin nóng bỏng nhất là chiến tranh I-rắc và dịch sốt vi rút gây viêm phổi cấp tính. Tôi đã bấm lung tung từ VTV sang CNN, sang AFP rồi Roi-tơ... 

Rất nhiều dân thường I-rắc bị giết. Quân Anh- Mỹ tiếp tục tiến về hướng Bát-đa. Người I-rắc bình thản cầm súng. Số người bị nhiễm sốt viêm phổi cấp tính có thể  bùng nổ hơn nhiều so với số người bị chết và bị thương ở Bát-đa, nếu không có biện pháp mạnh cách ly những người bị nhiễm với cộng đồng. Những nét mặt lo lắng. Có thể  thấy một nghịch lý của thế giới, trong khi những dân quân Bat-đa rất vui vẻ và coi việc họ tham chiến là một hạnh phúc được bảo vệ Tổ quốc, thì các công dân sang trọng bịt kín khẩu trang ở các thành phố Hồng Công, Singapore, Pa-ri, Bec-lin... lại rất căng thẳng, lo âu. Anh có thể  cười hoặc khóc, đánh nhau lao vào cái chết với đức tin của mình, với bản chất của con người tìm con đường sinh tồn như từ thuở hồng hoang đến giờ vẫn vậy. Nhưng ở một phía khác của thế giới, anh lại tự nguyện bịt kín toàn bộ khứu giác, vị giác, chỉ còn thô lố đôi hố thị giác nhìn nhau đầy nghi kỵ. Đấu tranh sinh tồn cũng đã thay đổi bản chất một cách sâu xa.

Tôi đang miên man trong suy nghĩ thì thấy tiếng chuông điện thoại. Tiếng quen của tên trực ở tầng một:

- Anh ơi...

- Gì đấy, muộn tí muốn ngủ rồi.

- Không, có việc đấy, có y tế đến hỏi thăm.

- Y tế?

Tôi linh cảm thấy có chuyện gì đó không lành mạnh rồi. Vừa bỏ máy xuống đã có tiếng gõ cưa. Tôi bèn mở cửa. Ba người bịt khẩu trang xuất hiện. Họ như là bước từ trên ti vi tôi vừa nhìn thấy ở Hồng Công.

- Mời anh cho kiểm tra sức khoẻ?

Tôi ngạc nhiên, nhưng lờ mờ đoán ra việc gì:

- Chưa bao giờ tôi được chăm sóc sức khoẻ như thế này.

Một người hỏi:

- Anh đi từ Hà Nội?

- Vâng, hôm qua.

- Anh bị hắt xì hơi?

Tôi ớ ra. Tên trực khách sạn chen lên. Hắn đã kịp bịt cái khẩu trang to tướng:

- Anh thông cảm. Em phải báo với bên y tế là vì các khách sạn đã có thông báo như thế. Anh hắt xì hơi là đúng, đúng không.

Tôi không nói được gì nữa. Một người nói:

- Anh đi theo tôi.

Tôi còn đang ngần ngừ thì anh ta đưa cho tôi cái khẩu trang và nói tiếp:

- Anh mang theo cả hành lý.

Thì đi. Tôi bắt đầu thấy mình lâm vào một tình thế dở cười dở mếu. Chưa bao giờ mà tôi lại rơi vào thảm cảnh này. Gái điếm cũng chê. Rồi bị cách ly khỏi mọi người.

Đúng vậy. Tỉnh đã dành riêng một khu có hai mươi gường để cách ly những người có triệu chứng có thể  bị bệnh do vi rút. Tôi bảo tay bác sĩ:

- Nhỡ tôi chỉ hắt hơi một cái, rồi vào đây mới lây thì sao?

- Còn hơn là nhỡ anh bị thật thì cả thị xã lây.

Bác sĩ nhìn tôi bằng đôi mắt nghi ngại:

- Nhưng mà khi ở tỉnh đến K, đến gần sân gôn anh đã hắt hơi rồi, đúng không?

- Sao anh biết- Tôi ngạc nhiên tột độ.

- Anh ơi, thị xã này bé lắm. Tỉnh này cũng là tỉnh lỵ mà. ở dưới sân gôn người ta báo lên là anh có hắt hơi.

Tôi thốt lên:

- Thôi chết rồi. Hoá ra Rô-be Cheng bảo các anh à? Chắc là họ nghi tôi nên trốn tiệt.

Một thứ ánh sáng kỳ lạ vụt chiếu qua đầu óc tôi. Đó là thứ cảm giác đặc biệt của nhận thức. Tôi bỗng thấy mọi việc lớp lang có đầu có cuối. Bác sĩ nhìn tôi, thông cảm:

- Không vấn đề gì đâu. Mọi việc không đến nỗi nào. Anh cứ yên trí ở đây.

Nói rồi anh ta cũng bỏ đi. Tôi có cảm tưởng anh ta đi thật nhanh khỏi chỗ tôi đứng. Tôi quay vào. Và tò mò đi suốt hành lang. Chẳng gì cũng vào đây rồi, chết có số. Sắp chết cũng là phóng viên hành nghề. Tôi nhìn các phòng trống trơn, chỉ khi đến phòng đầu kia thì có một ông già đang nằm, dĩ nhiên là cũng khẩu trang. Tôi hỏi vào:

- Bác làm sao?

Ông già nghển cổ lên:

- Chả làm sao cả. Cậu đừng vào. Tôi đi lên Hà Nội thăm cháu ốm ở Bạch Mai, khi về gần đến nhà thì bị bắt đến đây.

Tôi bèn trở về phòng. Đúng là thế giới bị điên hết cả.

Tôi mang điện thoại ra nạp pin và gọi cho Cheng. Ngoài vùng phủ sóng. Tôi gọi cho Tiến, cho Hồng cũng đều không được. Giờ đã khuya, tôi phải ngủ. Đã qua 12 giờ đêm, sang một ngày mới, ngày N+4 của tôi. Nào ai ngờ số phận lại xoay ra như thế này...

 

7.

Sáng ra, việc đầu tiên là được bác sĩ thăm hỏi. Khi biết tôi không sốt, không đau đầu, bác sĩ vui vẻ bảo:

- Có thể  anh không việc gì. Nhưng quy đềnh là cứ phải ở đây theo dõi.

- Bao lâu?

- Hai ba bốn ngày... Thì đã bao giờ thế này đâu mà biết.

- Chết tôi rồi. Tôi là nhà báo.

- Ai cũng thế. Nhà báo thì miễn dịch à?

- Tôi phải viết bài về toà soạn.

- Thì anh cứ việc viết.

- Gửi ở đâu? Các anh có mạng không?

- Tôi bảo anh cứ viết, nhưng gưi thì không biết được. Không có anh thì có người khác, lo gì.

Bác sĩ lại ra đi. Tôi chán thật sự. Không có tôi thì có người khác. Đúng quá. Thì việc có tôi có lẽ cũng là hệ quả của việc đã không có người trước đó. Tôi phải gọi điện cho ông sếp kính trễ của tôi vậy.

Tôi bảo với ông rằng mai chưa chắc tôi đi làm được. Ông ta bảo, thế thì gay nhỉ, cậu bị làm sao? Tôi bảo tôi chả bị làm sao cả, tôi đang đến công trình xây dựng dự án sân gon K và sẽ viết tin gửi về. Ông sếp cười xoà, tí tưởng cậu bị sốt viêm phổi vi rút lạ, mà này hôm nọ có thật cậu không đến bệnh viện Việt -Pháp không? Tôi bảo sao anh lại hỏi em như vậy, chuyện ấy coi như anh cho qua rồi cơ mà. Không có gì, là tí hỏi lại như vậy, nếu mà cậu không đến thì thôi, mà có đến thì phải theo dõi, có triệu chứng cảm cúm là phải đến Viện Y học lâm sàng nhiệt đới ngay, đừng có giấu giếm. Lại thế nữa, thế anh không tin em à? Không phải chuyện tin hay không tin, mà cậu có việc thì cứ ở dưới đó thư thư hãy về toà soạn cũng được, tìm hiểu cho kỹ kỹ rồi viết bài thật to, chứ đi xa xôi làm một cái tin phí công đi. Tôi hơi bị nóng bốc lên đầu, nói vâng dạ tỏ ra ngoan và nhanh chóng dập máy kết thúc. Hoá ra ông sếp cũng bán tín bán nghi chuyện tôi có đến bệnh viện có dịch hay không? Giọng tử tế của ông ấy là muốn tôi chậm chậm hãy về toà soạn, để ngộ nhỡ có làm sao thì... Tôi không biết trong khi nói, cái kính trễ xuống mũi thì ánh mắt ông ta chiếu vào đâu. Một ông nghiêm ngắn như thế, tư tế như thế, tin người như thế, nay cũng lại nghi kỵ đề phòng tôi?

Tôi có điện thoại gọi. Trên màn hình hiện lên chữ "Yến.Kim". Đó là Kim Yến, phóng viên cùng toà soạn với tôi.

- Anh ở đâu đấy?

- Anh ở trong trái tim em?

- Lúc nào cũng đùa. Là vì mọi người hỏi nhau, anh viết cái tin viêm phổi cấp tính, bán tín bán nghi anh có làm sao không?

- Lại thế à?

- Thư ký toà soạn bảo anh không vào viện, mà lấy tin từ quán Y Anh, nhưng chúng nó bảo cần gì phải vào viện đó, ở Y Anh có đầy lũ phóng viên đã từng nhao vào chỗ có dịch, rồi thì nói chuyện với nhau thì cũng lây. Nghe nói bây giờ ở Y Anh vắng teo. Này anh cứ dong chơi ở đâu đó ít ngày, có khi anh không đến toà soạn mọi người lại thích mà không ai đánh thuế anh đâu.

Lại thế nữa. Tôi không thích Yến, nhưng phải công nhận rằng cô ta nói có lý. Nhóm phóng viên "chim hoa cá gái" hôm đó biết đâu có đứa đã từng nhao vào chỗ có tên người Mỹ gốc Hoa bị bệnh chết. Bởi vì khi đó, tất cả mọi người đều chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Cũng có thể  thế lắm. Nhì tôi có "dính" thì sao? Nếu thế thì... Tôi bèn gọi điện về nhà. Chẳng có ai cầm máy cả. Tôi bèn gọi về hàng xóm. Chị ấy và các cháu đi rồi. Đi đâu? Thì đi làm và bọn trẻ đi học. Bình thường chứ? ừ bình thường, thế nhà chú có chuyện gì hả? Dạ, không có gì.

Tôi bèn gọi điện thoại cho vợ. Nói chuyện vơ vẩn để biết rằng mọi chuyện ở nhà vẫn bình thường. Con thế nào? Em thế nào? Vẻ tôi cười ré lên, quái lạ trời đi vắng hay sao mà anh bỗng trở thành người chồng mẫu mực thế, bao nhiêu lần đi mất hút, thế mà lần này lại điện về hỏi han, giời ơi, hoá ra trước đây em quen với sự thờ ơ của chồng rồi. Em cứ nói linh tinh, mấy hôm nữa anh mới về. Thì mấy hôm nữa anh về em có nói gì đâu, lại còn mặc cả nữa chứ, vô tư đi, có vẻ như em hơi bị hiếm...

Tôi gọi điện về nhà xong thấy rã rời. Nhìn ra ngoài của sổ thấy bóng cây um tùm đổ xuống, rồi đến cánh đồng tít tắp. Hoá ra đây là một bệnh viện biệt lập ở xa khu vực dân cư. Có khi lại chuyên trị bệnh phong hàn, tâm thần cũng nên. Những bệnh viện loại ấy hay cách xa khu dân cư thế này, rồi đến lúc xuất hiện cái con vi rút lạ thì những chứng bệnh kinh hãi trước đây lại chả là gì cả. Một trận gió thổi từ cánh đồng, lá xà cừ khô rơi dào dạt. Một chiếc phất phơ vướng vào cửa sổ, liệng xuống tay tôi. Bỗng thấy mình mỏng manh như chiếc lá. Mơn mởn xanh hồi nào mà giờ còng queo rơi xuống đây? Hồi xưa, tôi đã đọc cái chuyện nói về một người bệnh đếm lá rơi chờ cái chết. Rồi quên đi. Và chả thấy bận tâm mấy. Lúc này đây, tôi ở trong hoàn cảnh bị văng khỏi cộng đồng và cảm thấy sự bất lực của tất cả các loại phương tiện, tôi mới nhớ ra cái truyện ấy. Nhà văn thật là một loại phù thủy của nhân loại. Nhà văn không thể cứu được thế giới, nhưng anh ta cho thế giới biết phải sống và chết như thế nào mới bõ. Bấy nhiêu thôi cũng là nhiều. Bỗng tôi muốn có một quyển sách để đọc. Đã bao nhiêu năm nay tôi chưa đọc quyển sách nào. Thế mới biết, thời đi học và thời thanh niên không đọc sách thì cả đời anh sẽ chẳng đọc cái gì.

Cheng gọi điện cho tôi. Anh ở đâu? Thôi anh yên tâm ở đó rồi thì mọi việc chắc tốt. Nếu anh bị bệnh thì họ chữa cho khỏi, nếu anh chưa bị bệnh thì anh sẽ bị lây bệnh và dĩ nhiên họ cũng sẽ chữa cho anh khỏi. Tôi bật cười và hỏi Cheng ở đâu. Cheng bảo chưa về công trường, có việc đi Hoàng Thạch. Hắn lại bảo rất hy vọng chúng ta gặp nhau bù khú, nếu anh đã gặp Dung mà anh vẫn giữ điều bí mật của hắn thì hắn rất biết ơn. Hắn chào, chúc hạnh phúc, bai bai, yes ok.

Không hiểu sao tôi thấy bực. Có lẽ Cheng cũng không phải đi Hoàng Thạch có việc, mà là đang trốn để khỏi phải gặp tôi. Chúc hạnh phúc à? Thôi đúng rồi, Tiến cũng chúc tôi hạnh phúc lần gặp gần đây nhất. Có thể Tiến cũng trốn tôi. Với Tiến có thể  nói thẳng ruột ngựa, tôi có thể  nói thẳng vào mặt nó mày trốn tao lý do vì thế vì thế chứ gì. Tôi bèn gọi cho Tiến, không có hồi âm.

Tôi gọi cho Hồng. Hồng tiếp máy ngay. A ra tay Tiến có vấn đề. Hồng đã mang một bộ hồ sơ báo cáo đến các nơi như đã soạn đưa cho nó, vậy là nó có đến gặp bốn chuyên viên của ba cơ quan bộ, còn mấy nơi kia và một nơi quan trọng là văn phòng Chính phủ thì chưa thấy đến. Có rồi, hôm qua đã nói chuyện điện thoại với Hồng, báo cáo lại và nói em bận chuyện riêng dăm ba ngày hoặc một tuần, mươi ngày nữa về. Nó có nói đềnh báo với Hồng, biết là việc quan trọng nhưng ở vào vùng không có sóng không làm sao được. Thôi thì coi như gặp chuyện rủi ro, biết làm sao. Chỉ có điều nó gặp chuyện riêng gì? Chuyện gì mà vẻ nó cũng không biết, tớ chót hỏi không khéo, vẻ hắn lồng lộn lên. Thì tớ rẽ vào nhà nó mà lại. Thế có bỏ mẹ không chứ. Hay là anh này có bồ bịch gì? Nó còn ôm mấy cái phong bì đi kính biếu, cũng khá đấy, tiêu hết chỗ ấy rồi về cũng được vài tuần ngủ nghỉ. ừ nhưng tớ biết thằng này không phải thế, vậy thì sao? Này thế anh đang ở nhà khách ủy ban hay khách sạn đấy hở? Tôi bảo, té ra chỉ có anh là vì công việc thật chứ không phải trốn tôi. Hồng bảo: Cái gì? Sao nhà báo lại nói thế, mai đưa lên phương tiện thông tin đại chúng thì chết Hồng. Tôi bèn nói vắn tắt sự tình. Hồng kêu lên: Thôi thế thảo nào. Tự nhiên Cheng lại đòi đi Hoàng Thạch, kế hoạch là tuần sau cơ mà. Hôm nọ anh gọi về nói chuyện không vào được công trình, Hồng đã ngờ ngợ, đềnh mai về hỏi cho ra nhẽ. Đúng rồi, mấy hôm nay xem ti vi thấy nghiêm trọng chứ không đùa. Nhưng cái việc cơm áo của mình, việc dự án còn nước sôi lửa bỏng sát sườn hơn nên chả quan tâm nhiều. Thôi chúc anh gặp may mắn nhé. Hồng cúp máy. Tôi có nên gọi điện cho Cheng nữa không? Lát sau, Hồng lại gọi. Này anh, hay là tên Tiến cũng bị dính chưởng đang nằm ở viện cách ly cũng nên, nó im ỉm đi như thế có thể  lắm. Tôi bỗng thấy ý kiến của Hồng có lý lắm. Hồng bảo vậy thì nên làm gì? Tôi bảo chả làm gì được. Nếu có nằm ở đó, người nhà cũng chả vào được. Thôi thì phó thác cho số mệnh. Đến tôi đây cũng làm được gì nào, tôi đố anh về tỉnh mà vào thăm được tôi đấy. Hồng ừ nhỉ một hồi rồi thôi.

Tôi loanh quanh. Ngày N+4 té ra lại là một ngày vô vị vô cùng. Nơi này ti vi không có, đài báo cũng không. Thỉnh thoảng có một bác sĩ bịt kín mít đến đo nhiưt độ. Mọi giác quan của tôi chẳng để làm gì. Thời gian này chỉ dành cho tập yoga là tốt nhất, mà tôi thì không biết cái thuật siêu phàm ấy. Tôi vốn không chịu được sự ngưng trệ, tù đọng. Tôi chắc rằng không có một nhà báo lớn nào mà lại biết yoga. Đã làm con lừa tốt thì thôi làm con mèo sưởi nắng. Thế mà tôi, một con lừa tốt lại có lúc phải làm một con mèo lười. Tôi đành nằm yên trên gường, nhắm mắt. Giờ đây chỉ còn bộ óc làm việc. Tôi tư duy tức là tôi tồn tại. Secxpia phú cho một nhân vật nổi tiếng của ông nói thế. Có lẽ Secxpia cũng đã lâm vào cảnh bị bỏ rơi, mắt môi tai miệng chả để làm gì nên mới viết nên câu nói bất hủ ấy. Kính thưa Secxpia, tôi cũng đang tồn tại.

Tôi rà soát lại tất cả mọi sự việc. Mọi việc chỉ bắt đầu từ lúc ông sếp kính trễ của tôi rách việc tín nhiệm tôi giao cho phải viết cái tin bệnh cúm. Nhưng nếu tôi không rách chuyện muốn xuống dự án sân gôn K thì chả có những sự lạ sau đó rồi bị lôi tuột vào cái phòng giam trá hình giữa cánh đồng này. Cheng thế nào? Dung thế nào nhỉ? Tiến đang ở đâu nhỉ? Dự án có bị rút giấy phép không? Chắc sẽ không. Bởi vì các chuyên viên chỉ nhìn thấy biểu hiện của sự chậm rót vốn, chứ không biết thực chất vì sao nó chậm như thế. Các chuyên viên không thể  biết ông chủ dự án thật sự muốn dự án tiến triển hay không, hay là toan tính không lành mạnh như bao dự án khác bị đổ bể. Họ chỉ làm theo luật, mà luật thì vô nhân tính. Về một khía cạnh ứng xử khác trong quản lý, các cán bộ tỉnh rõ ràng là uyển chuyển hơn nhiều. Họ biết uẩn khúc đằng sau những sự việc chậm trễ của dự án. Mà chuyện đó thì không phải là lúc nào cũng nói ra được.

 

8.

Tôi hay xuống sân gon K, tôi biết hết sự tình. Hồi mới động thổ dự án, công ty mẹ rất hy vọng vào dự án ở Việt Nam. Hồi đó, Tổng giám đốc Công ty liên doanh là một ông già lịch thiệp, bạn của Chủ tịch Công ty bên Mỹ. Tôi cũng biết ông Chủ tịch. Đó là một ông già rất phong độ. Theo như ông ta nói, ông có một lô con trai, mỗi đứa đều đã có một công ty phát đạt, chỉ có một đứa con gái thì chưa gây dựng được cho nó nhiều. Cô con gái lai Mỹ -á không xấu, không đẹp. Cô ta bình thường như bao người phơ nữ khác chúng ta thường gặp trên đường đi du lịch ba lô. Nhưng nhìn kỹ cũng thấy hay hay. Môi cao hơi hếch, da nâu nâu, tóc soăn soăn. Nhưng cái dáng thấp thì đúng là của người á, chân to, đầu to, cổ ngắn. Có lẽ cái sự nhìn lại thấy hay hay cũng còn là do anh sẽ nghĩ ngay đến chuyện cô ta sẽ sở hữu hàng đống tiền. Cô ta có tác phong gần gũi mọi người, tự giới thiệu chưa chồng và rất thích một chàng rể Việt Nam. Ông bố quý con thì nói thêm vào, dự án ở Việt Nam chính là của để dành cho con gái.

Khi đó Phó tổng giám đốc công ty liên doanh chưa phải là Trương Hồng mà là một anh khác. Anh này vừa làm giám đốc một công ty lớn của tỉnh, vừa được đề bạt phó giám đốc Sở Du lịch. Trong buổi liên hoan bốc trời sau khi có dự án, mọi người đùa bảo nhau: Tỉnh mình mà có một chàng rể cho ông ấy thì dự án sẽ nhanh như tên lửa. Đầu tiên bảo Tiến, Tiến kêu trời, vợ sắp cưới đang giục về Hà Nội, rồi thì đưa đẩy vui vẻ với nhau. Anh chàng Phó tổng giám đốc Công ty liên doanh uống rượu vào, hăng lên bảo:

- Để đấy tớ. Vì lợi ích của tỉnh và của đất nước, ôm bom ba càng còn được, lấy vợ nữa không được à?

-Nhưng cậu có vợ rồi.

- Thiếu gì cách.

- Cách đấy hay đấy. Chung quy thì chúng ta chỉ phải làm con tính cộng, chứ có làm tính trừ đâu mà sợ. Cậu thêm một vẻ, tỉnh thêm một công trình...

Có thể  cũng chỉ vì nói đùa, mà cũng có thể  cô con gái ông Chủ tịch cũng thích anh ta, sau đó hai người thấy hay cặp kè đi với nhau. Việc đó có gì lạ. Cô ta muốn tìm hiểu Việt Nam. Bố cô ta đổ vào đây một khối tiền to tướng, cô ta phải quan tâm và không ai hơn là làm việc với phó tổng giám đốc người Việt.

Thế là sinh chuyện. Đầu tiên là Phó chủ tịch tỉnh lên tiếng nhắc nhở. Đã bảo ông Phó chủ tịch ấy vốn là chủ nhiệm một hợp tác xã, chủ tịch xã tiến lên làm lãnh đạo tỉnh. Ông chỉ đạo tỉnh với cái nhìn tỉnh như một xã mở rộng. Ông nhắc Phó tổng giám đốc ở chi bộ về tác phong quan hệ với người nước ngoài. Phó tổng giám đốc còn trẻ, cáu cãi ầm ĩ. Trong cuộc họp hội đồng nhân dân tỉnh, bỗng nhiên có đơn thư về việc ấy. Phó giám đốc công ty liên doanh rơi vào mê hồn trận, phải giải trình. Chuyện thế nào mà cô con gái lai kia cũng biết, cô ta bay về Mỹ. Cô ta bảo với Cheng: "Một người Việt Nam thì tốt, hai người thì bình thường mà sao ba người Việt Nam với nhau thì phức tạp thế". Ngay lập tức, chân phó tổng giám đốc bị thay thế, Trương Hồng bỗng nhiên được điền vào cái chức có mười phần trăm quyền lực này. Hồng vốn nổi tiếng là người gió chiều nào che chiều ấy. Ai cũng bảo anh ngu si hưởng thái bình, ngư ông đắc lợi trong vụ được chức phó tổng giám đốc liên doanh. Khi đó, bên cạnh Rô-be Cheng còn có một kế toán người Singgapo ở Hà Nội, thỉnh thoảng cuối tháng mới về ban dự án. Cô này xinh xắn, tóc đen, mắt đen, da trắng chuyên mặc rất mát mẻ. Đi họp cũng mặc áo may ô và mặc quần đùi cộc. Cán bộ Việt Nam họp xong bảo nhau, chả nhớ cái gì, chỉ nhớ nhất là đùi và vú của Cristina. Tôi bảo Hồng coi chừng chuyện trai gái mà giẫm vào vết xe đổ của phó tổng trước. Hồng cười hị hị: "Đâu có phải chuyện trai gái. Chết là chết ở chuyện dám cãi các cụ. Tớ thì không cãi, các cụ nói ra con đây coi là lời vàng ngọc cả. Rồi cậu thấy, tớ có ngủ với Cristina, hay thậm chí có vợ mà lấy con gái Chủ tịch công ty, tớ vẫn chả làm sao"

Ba tháng sau khi con gái Chủ tịch về nước, Chủ tịch công ty cử sang một Tổng giám đốc khác. Hôm liên hoan cho ông già tổng giám đốc cũ từ nhiệm về hưu, ông này mỉm cười nói:

-Các bạn là trung tâm sự chú ý của ngài chủ tịch. Vì ngài đã cử sang đây con rể yêu của ngài.

- Ông ấy thế nào?

- Anh ta ba mươi tuổi, tốt nghiệp tiến sĩ ở học viện công nghiệp Ma-cha-chu-sép. 

- Ông có lời khuyên nào với chúng tôi không?

- Các ngài cứ lấy thực tiễn làm thước đo tối thượng.

Ông già ấy ra về cố quốc với nụ cười trên môi. Không ai để ý cái cười ấy. Sau này ai cũng bảo ông ta là người Mỹ, nhưng đã làm việc nhiều ở Trung Quốc, Hồng Công, Đài Loan nên thấm nhuần văn hoá phương đông thâm trầm, nói ít cười nhiều mà làm cho người xung quanh nể trọng. Sau này, khi có tổng giám đốc mới, những sự kiện xảy ra khiến cho người ta phải suy ngẫm và nhớ ông ta.

Tổng giám đốc thứ hai là một thanh niên đeo kính cận tên là Tim Olen Liu, thường gọi là Liu. Một người Hoa chính gốc. Cũng như Cheng, anh ta là công dân Mỹ. Cheng có vẻ không ưa Liu. Biểu hiện là khi làm việc với ông già tổng giám đốc cũ, Cheng thoải mái, tự tin, còn khi làm việc với Liu, Cheng lầm lì giữ sự lơ phép hơi hơn mức bình thường. Cheng chỉ làm theo bổn phận. Mọi việc đều làm cho Liu nhún vai thì Cheng bảo với Tiến: "Tôi tập mãi không nhún vai được. Có lẽ mình không thành người Âu Mỹ được, mình chỉ ở nhờ thôi".

Thời kỳ Liu làm việc là cả một thời gian gian nan. Khủng hoảng kinh tế khu vực đã làm xiêu viêu các nước xung quanh, ở Việt Nam, các giáo sư tuyên bố rằng Việt Nam không hị bị ảnh hưởng. Liu nhún vai: Thế thì Việt Nam là một ốc đảo à? Hồng cười: ở nước tôi, nói không bị ảnh hưởng không có nghĩa là không có sự ảnh hưởng. Liu trợn mắt: "Tôi có nghe nhầm không, anh Cheng đảm bảo dịch đúng hả". Cheng bảo Liu: "Thưa ông, ở đây có khi người ta nói một phải hiểu là họ đã làm phép gần đúng. Một có nghĩa là một phẩy một, hoặc cũng có thể  là không phẩy chín". Liu lại nhún vai. Tiến bảo Cheng: "Sao anh không dịch ra đi". Cheng làm bộ nhún vai bắt chước Liu rồi cùng cười. Khi đó Liu đi rồi, Tiến mới bảo, tôi dịch cái nhún vai ấy cho nhé: "Chúng mày là một lũ mông muội, không biết học viện Ma-cha-chu-xét dạy cái gì".

Liu làm việc như là bị hành xác. Anh ta sồng sộc chạy từ K. lên tỉnh, chạy từ tỉnh lên Hà Nội. Bất cứ việc gì cũng khiến anh ta nóng ruột. Anh ta luôn luôn mang theo kế toán Cristina. Liu bảo Cheng: "Từ bên kia, tôi biết ở đây thủ tục nhiêu khê, nhiều cấp nhiều cửa, nhưng không hề nghĩ rằng nó phức tạp như thế". Làm thủ tục nhập một thứ thiết bị, Hồng mang về đưa cho anh ta cái vận đơn, anh ta đếm thấy mười chữ kỹ và nhún vai. Liu nói với Cris, trong cuộc họp, giữa mọi người: "Cô có biết vì sao khi đi tiếp xúc, tôi phải mang theo cô không". Cris cười không nói gì, hơi cúi, làm cho cư toạ chỉ dám nhìn thoáng qua bộ ngực trắng phau. Liu nói: "Tôi thường được dậy trong trường rằng hối lộ là con đẻ của nền kinh tế thị trường, là dầu bôi trơn cho cỗ máy kinh tế. Nhưng ở đây, dầu bôi trơn phải rót quá đẫm. Cô đi theo tôi, xư lý luôn mọi tình huống".

Nhưng Liu lạc quan hơi sớm. Khi quyết toán quý, bên Việt Nam không phải chỉ có Hồng, hội đồng quản trị còn có hai người khác, trong đó chỉ đạo trực tiếp là vị phó chủ tịch cựu chủ nhiệm hợp tác xã. Ông phó chủ tịch chỉ đạo, không chấp nhận những số liệu quyết toán của Liu. Ông gọi Hồng lên, bảo: "Anh làm gì ở cái liên doanh ấy, anh so với thằng Liu, anh chỉ là hạt cát, ắt bị nó lừa. Nó là thằng lõi đời, tiến sĩ, nó hơn anh là phải. Tỉnh không đánh giá anh dốt phải biết hết mọi thứ, mà cần anh gác ở đó, chỉ cần anh biết nó lừa là được". Hồng im, không nói gì. Liu bảo Hồng: "Ông làm phó tổng giám đốc chứ có phải ông ấy đâu. Vậy thì quan điểm của ông là gì?". Hồng cũng lại im, nói tránh để tôi xem xét. Liu tức, xem xét đến bao giờ.

Khi tôi xuống ban dự án, Tiến kể chuyện rồi bảo: "Lĩnh được đồng tiền như ông Hồng cũng nhục". Tôi tìm Hồng, Hồng bảo: "Khỉ lắm. Các cơ ở tỉnh cứ nghi ngờ. Cái lý nó giỏi ắt là nó lừa mình nói sao được. Một cái hoá đơn chi năm trăm ngìn cứ vặn vẹo văn veo. Năm trăm ngàn mình là to, nó là mấy chục đô, bõ bèn gì. Lo thứ khác không lo, cứ lo cái vơ vỉt. Tiền chín mươi phần trăm của nó, lại cứ bảo nó đẩy chi phí lên để rồi làm cho liên doanh sập tiệm để có cơ thành một trăm phần trăm vốn của nó". Tôi bảo: Sao anh không trình bày. Hồng quay ra bảo: "Nhà báo các anh cũng là nguyên nhân. Báo chí kêu ầm lên các liên doanh lỗ nặng rồi thành một trăm phần trăm vốn của nó". Tôi hơi nóng mặt: "Vốn của nó không phải làm ở ta à, nhà máy và khách sạn của nó không phải doanh nghiệp Việt Nam à? Các anh cứ củ chuối thế thì thà cho nó một trăm phần trăm vốn nó làm cho xong". Hồng giận, mắm môi bỏ đi. Sau vụ đó, tôi phải rủ Tiến đến nhà Hồng dàn hoà, tạ lỗi. Dạo đó, Hồng hơi nản bảo cơ ngơi này khó mà làm ăn được. Cứ lủng củng thế này thì làm sao tiến triển được. Hôm sau cô con gái ông chủ tịch bay sang, Cheng chứng kiến cơn giận của cô ta khi nhìn thấy Cristina. Cô ta tuyên bố không bay về Mỹ mà ở hẳn ở Việt Nam.

Hồng rõ thật là một ông nông dân quê mùa khi nói: "Mình cứ nghĩ lẩn thẩn, bọn nước ngoài hơi tí là hôn, thì làm gì có kiểu sư tử Hà Đông, thế mà cũng có". Cheng ra vẻ: "Hôn hay không hôn cái chính là tình". Hồng hỏi Cheng: "Tình hình sẽ thế nào" Cheng cười: "Tình hình Hà Đông hay tình hình sân gon K?". Hồng bảo: "Cả hai". Cheng nói: "Mai Liu gửi về cho ông già vợ một báo cáo quan trọng về tình hình ở đây". Hồng hỏi: "Anh linh cảm thấy sao". "Không tốt". Cả hai ngồi im lặng.

Nếu dự án đổ bể, Hồng không còn chỗ làm, không còn cơ hội vào những chỗ ở tỉnh. Cheng cũng mất việc trong bối cảnh vừa bỏ vợ. Có lẽ cả hai cần hơn hết dự án thành công. Hồng bảo tôi: "Mình thăm dò thằng Cheng. Nó bảo kệ mà không có vụ đánh ghen thì còn hy vọng, đằng này lại thế thì gay. Liu sẽ báo cáo tình hình rất xấu lên Chủ tịch công ty. Khi đó ông ta chỉ có cách kiểm tra qua con gái. Nhưng giờ cô ta cũng muốn nhanh chóng rút chồng về nước thì làm gì cũng được miễn là không để anh chồng ở đây". Đến đây, Tiến bảo tôi: "Nhiều người tiếc hùi hụi cụ tổng giám đốc cũ, ông ấy trầm tĩnh, uyên thâm chứ đâu ngựa non háu đá như thằng này. Nó cứ làm như đây là nước Mỹ không bằng".

Sau chuyện đó, quả thật Liu bị triệu hồi về Mỹ. Dự án không tiếp tục khẩn trương nữa. Nghe nói kết quả là Liu thuyết phục Chủ tịch công ty dồn tiền đầu tư sang Indonsia. Công ty cư một tổng giám đốc khác, ông này khoảng năm mươi tuổi, bay sang gặp gì một đôi lần còn thì ở lì ở Hồng Công.

Nhưng thời gian qua đi, rất nhanh sau ông Chủ tịch công ty thấy quyết định chuyển mối quan tâm lớn sang Indonesia là một sai lầm. Một lần ông bay sang, làm việc với Rô-be Cheng ba tiếng đồng hồ. Khi đó những bất ổn chính trị ở Indonesia bùng phát. Ông Chủ tịch ra đi, nói lại với Cheng: "Việt Nam là một miền đất tốt, nhưng phải biết lắng nghe". Cheng nói với tôi: "Sau này có chuyện khủng bố trên thế giới, ông ấy càng tiếc Việt Nam và kiên quyết sửa chữa sai lầm". Nhưng cũng thật đen đủi cho ông chủ tịch công ty và đen đủi cho dự án, khi du lịch tấp nập vào Việt Nam, thì mọi người đều nhìn dự án với con mắt phán xét của quan toà. Chủ đầu tư chỉ có cách biết lỗi làm thật nhanh mọi việc, tìm vốn ở đâu đó rót vào thật nhanh mà thôi. Cách đây hai ngày, Hồng điện thoại bảo Tổng giám đốc sẽ bay sang ở hẳn ở Việt Nam.

Như vậy, với con mắt của tôi, hoạt động của dự án tình ngay mà lý gian. Tiến đã có lần bảo tôi: "Dự án chậm cũng có lỗi của các bố ở tỉnh. Các bố làm cho mọi việc phức tạp hoá lên, đo lọ mắm, đếm quả cà mà đòi làm dự án lớn. May mà sau này tỉnh có Phó chủ tịch khác mạnh mẽ và am hiểu hơn..."

Trong khi xư lý công việc, Tiến có cách nhìn của một anh nông dân ra tỉnh. Mình biết mình không làm được hãy để nó làm, mình biết mình làm được, nhưng không phải việc của mình cũng không dây vào. Có lẽ do có quan niệm  như vậy nên khi mọi người cũ ra đi, anh ta vẫn ở lại. Con người ấy trong lúc chả biết tương lai ra sao còn bám trụ lại, huống hồ là tình hình hiện nay. Vậy thì anh ta đi đâu?

 

9.

Chiều. Tôi ngao ngán nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời xuống đã thấp và khuất trong mây. Nắng quái. Cánh đồng đã ngả màu sẫm. Bây giờ cuối xuân, tôi nhìn thấy vạt ruộng gần cưa sổ lúa thì con gái đung đưa vô tư lự. Phóng tầm mắt ra xa, cả một cánh đồng phẳng mịn. Chiều thật dịu dàng. Giá mà tôi có thể  đi ra ngoài đó.

Tôi hỏi một bác sĩ đi ngang qua là bao giờ tôi được ra. Ông ta không nói gì, ra hiệu yên trí.

Lát sau, người ta dẫn đến một người nữa. Đó là ai? Tôi thật bất ngờ vì đó là Dung. Dung nước mắt ngắn nước mắt dài, nét mặt lo lắng. Tôi an đi bảo:

- Đâu có phải là đi tù?

- Còn hơn là đi tù. Thà rằng tù quách đi cho xong còn hơn.- Dung khóc.

Tôi buồn nản quá:

- Chắc là tôi mang tai hoạ đến cho cô rồi? Tại vì người ta thấy tôi đến ở quán của cô chứ gì?

- Anh có làm sao không?

- Tôi làm sao thì tôi cũng chả biết. Nhưng tôi nghĩ tôi chả làm sao.

- Em cũng nghĩ anh không làm sao. Người ta chỉ nghi ngờ thôi, đúng không?

- Có lẽ thế.

Dung sụt sịt:

- Tất cả là tại thằng Tàu kia?

- Sao?

- Anh ta cứ một mực là tôi có thể  bị bệnh như trong ti vi vì có anh đến. Khi biết anh bị người ta bắt vào đây, anh ta gọi điện cho y tế bảo phải cho tôi vào khu cách ly. Tôi chỉ bảo với anh ấy là tôi hơi nhức đầu sổ mũi thôi.

- Bảo bao giờ?

- Gọi điện thoại. Anh ấy gọi điện về. Là tôi bịa chuyện thế để mong anh ấy về với tôi. Rồi anh ấy bảo chết thật thôi, cô mà thế thì lây cho cả công trường, chết cả lũ, cô phải đi thôi... Hư hư...

Tôi thấy nhão cả người ra, cố động viên:

- Thì hắn ta lo cho công trường là đúng thôi.

- Nhưng ai lo cho anh ấy. Tôi mà vào đây ai hàng họ cho tôi.

Tôi thấy bực:

- Đến nước này cô còn lo hàng họ. Cô không ý thức được cái gì xảy ra à? Lại còn lo cho thằng ấy? Để vợ con nó lo cho nó?

Tôi nói xong ân hận liền. Điều bí mật bấy lâu nay của Cheng bị tôi bật ra trong một lúc bực mình. Dung ngẩng lên, mở to mắt:

- A... Hoá ra người ta nói là thật. Thế mà các anh giấu tôi...

Tôi không nói gì nữa, lượm lấy tờ báo Dung mang vào. Đó là một tờ báo ngày hôm nay. Tôi đọc. Còn Dung ngồi khóc.

Chiến sự vẫn rất ác liưt ở gần thủ đô I-rắc. Bệnh viêm phổi do vi rút đã lây sang mấy chục nước. Hàng loạt sân bay tăng cường an ninh. Người ta cho rằng ngành du lịch sẽ bị giáng một cú mạnh. Lại có người cho rằng tăng trưởng kinh tế thế giới cũng bị ảnh hưởng. Tất cả đều do con vi rút lạ mà chưa ai hiểu nó lây lan bằng cách nào. Tôi vào đây cũng vì nó, rồi bí mật về việc Cheng lấy vợ cũng vì nó mà bị tiết lộ ra.

Hồi nào, Cheng một mực đòi lấy Dung Tàu, nhưng khi phát hiện ra Dung có chồng chưa ly dị thì anh ta nản. Anh ta hối thúc Dung ly dị. Nhưng anh chồng bây giờ ở đâu Dung cũng không biết nữa. Chuyện ấy với người mình quả là cỏn con, nhưng đã khiến cho Cheng thất vọng. Anh ta vẫn bảo yêu Dung, nhưng bất ngờ trong chuyến nghỉ một tuần ở Hà Nội, anh ta đã đồng ý lấy một cô Hà Nội. Cô này làm công nhân, do văn phòng môi giới tình cảm giới thiệu. Tổng giám đốc Công ty Liên doanh bay từ Hồng Công sang nhân tiện công tác và làm chủ hôn lễ. Hôn lễ rất đơn giản, gồm khoảng chục người, đơn giản theo kiểu châu Âu làm lễ ở nhà thờ. Cheng bảo anh ta không theo đạo, nhưng bố mẹ bắt thế, nên phải thế để chụp ảnh gửi về. Tôi đến ngó vẫn không khỏi lạ lùng. Cô dâu chú rể bẽn lẽn như khách. Cheng nghỉ thêm ba ngày sau khi cưới rồi trở về K. yêu cầu tôi và Hồng và Tiến không nói gì với Dung. Chúng tôi không nói. Có lẽ ai cũng nghĩ nói cũng không được gì, nên để cho họ tự giải quyết với nhau.

Tiến bảo tôi, em hỏi thằng Cheng, mày yêu vợ mày không, nó lắc đầu. Bảo nó nói cho Dung biết đi, nó cứ bảo để đợi thư thư rồi nói. Nó yêu Dung. Sự đời như thế: yêu một người lấy một người. Tôi bảo Cheng: "Như anh thì cảm ơn cuộc sống là phải lắm". Cheng nhỏ nhẹ: "Tôi mang ơn cuộc sống. Hoá ra kinh tế thì toàn cầu hoá được, nhưng tình cảm thì không thể  được. Tình người ta thì phải cá thể  hoá thôi. Tôi đang không biết giải quyết bài toán thế nào".

Giờ đây, Dung không khóc nữa, nhưng rõ là ngao ngán lắm. Tôi an ủi:

- Thôi mà Dung, cô khóc chả giải quyết được gì.

Dung gạt nước mắt:

- Tôi khóc không phải vì ai, tôi khóc vì tôi. Rồi ai dám đến quán tôi? Người ta đồn đại ầm lên như thế này thì ai thanh minh cho tôi?

Phải quá. Dung nói phải. Tôi không nghĩ ra. Thật là cái nẩy xảy cái ung. Không ở đâu dễ tổn thương như ở làng quê. Và khi anh muốn cả thế giới vo tròn lại như một làng quê, anh và cái thế giới bất đắc dĩ ấy cũng sẽ dễ tổn thương như làng quê anh vậy.

Một bác sĩ mang đến phòng tôi một tờ giấy ghi rõ to: Hạn chế tiếp xúc giữa các bệnh nhân có nghi ngờ bị bệnh. Tôi bảo: Anh phải chữa chữ "bệnh  nhân" đi, mới có nghi ngờ, đã gọi là bệnh nhân à? Tay bác sĩ gật, bảo phải nhưng vẫn không chữa và dán nó lên tường. Đã ở đây bác sĩ có quyền tối thượng. Anh ta yêu cầu Dung trở về phòng khác. Tôi nói với theo: Ngủ ngon nhé, rồi đâu có đó.

Tôi nói vậy nhưng tôi không thể  nào ngủ được. Tôi đã trải qua ngày N+4 không thể  nào ngờ được. Đúng là thậm tồi tệ.

Khoảng chín giờ tối. Có ba bác sĩ ăn mặc bình thường, không mang khẩu trang đến gặp tôi. Một người nói:

- Chúng tôi đã xét nghiệm, theo dõi anh và kết luận anh không bị viêm phổi cấp tính do vi rút, anh được tự do.

Tôi nghe xong, đang đứng ngồi phịch xuống gường.

- Thế cô Dung kia thì sao? - Tôi hỏi.

- Cũng thế. Anh và chị ấy có thể  ra ngoài.

- Bây giờ thì tôi biết đi đâu?

- Vậy thì anh có thể  ở lại đến mai.

Cả ba quay đi. Một người ngoái lại bảo:

- Trên kia có ti vi, anh lên mà xem cho vui.

Tôi không nói gì với bọn họ. Cứ tưởng ti vi có thể  cứu cả thế giới không bằng. Giờ đây thì chả ai thèm tụ hội nữa. Mỗi người ôm một cái ti vi, nhá.

Tôi chạy sang phòng Dung. Cô ta đang sưa soạn túi tắm. Cô ta nói:

- Em phải về. Đêm hôm cũng phải về, miễn là mai có mặt sớm để bán hàng, không thì làng người ta đồn inh lên, ai dám vào hàng em nữa.

-Tôi sẽ đi cùng cô về.

- Tuỳ anh. Nhưng em về một mình cũng được.

Tôi gọi một xe tắc-xi. Đi ba mươi cây số vào lúc thiên hạ bắt đầu sưa soạn đi ngủ thế này có vấn đề gì đâu. Về đến K. vừa đúng mười giờ đêm. Làng đã ngủ im lìm. Tôi nhìn thấy cổng gác của sân gôn sáng đèn vàng sóng sánh. Xa phía trong, ô tô vẫn chạy rù rì, công trường xây khách sạn vẫn làm thông cả ca ba. Tôi bảo lái xe rẽ vào cổng ban quản lý. Vừa ngó đầu ra đã thấy một tên bảo vệ chạy ra đon đả: "Nhà báo đã đến. Anh Cheng bảo mời nhà báo vào trong nhà ban quản lý". Tôi nói, giọng còn cay cú: "Cho cả người lạ vào à?". Tay bảo vệ cười: "Anh thì chúng tôi lạ gì?"

Cheng đón tôi, nơ cười và cánh tay dang ra, tôi bảo:

- Anh đón tôi như thể  đón người chiến thắng trở về. Tôi đang là kẻ thất trận đây.

Cheng bảo:

- Anh cứ nghỉ đi, tôi phải chạy ra nhà Dung một lát.

Cheng vừa mất hút, tôi sực nhí ra, chạy theo nói:

- Này, tôi đã nói anh có vợ con rồi.

- Thế à- Cheng nói bình thản- Tôi cảm ơn anh đã nói ra. Mình không thể  giấu mãi.

 

10.

Tôi xem bản tin cuối của đài truyền hình địa phương. Ba người tình nghi bị bệnh viêm phổi cấp tính nay đã được kết luận là không phải. Như vậy tỉnh ta vẫn không thuộc danh sách các tỉnh có bệnh nhân của căn bệnh này. Tôi thấy thanh thản. Tôi là một trong ba người ấy. Té ra mình đã tham gia vào một sự kiện của địa phương. Thôi kệ. Dù sao chuyện rắc rối cũng kết thúc rồi.

Lại tin chiến sự ở I-rắc, rồi tin thêm về căn bệnh viêm phổi cấp tính do vi rút lạ gây ra. Các chuyên gia y tế cho rằng có đến mấy biến thể  của lọai vi rút gây bệnh. Các chuyên gia kinh tế thì cho rằng, tình hình kinh tế nhiều nước sẽ bị ảnh hưởng do sự xuất hiện căn bệnh này, trước hết là ngành hàng không và ngành du lịch. Vẫn khuyến cáo không nên bay đến các vùng bị bệnh. Một số nước phạt rất nặng người bị bệnh mà không tự nguyện cách ly.

Tôi đang nằm trong khu vực của một dự án du lịch đang hối hả xây dựng. Liệu những biến động trên thế giới có ảnh hưởng đến dự án này không?

Cheng về từ bao giờ, im lặng chui vào gường. Song, lát sau trở dậy lịch kịch pha trà. Tôi cũng trở dậy. Cheng bảo:

- Ngày xưa các nhà triết gia Trung Quốc nói lúc nào cũng phải thiên thời địa lợi nhân hoà, lúc nào con người ta cũng là một tiểu vũ trụ có khi là đúng. Tôi ngẫm ra phương Tây tư bản đã sai khi họ hướng con người vào lợi nhuận.

- Anh trở thành triết gia khi nào vậy?

- Tư bản khiến người ta tranh giành. Từ đấy sinh ra dịch bệnh. Anh có thấy không? Dịch tả do bần cùng hoá. Dịch lao do chất lượng sống kém. Đến khi phương Tây giải phóng tình dục thì xuất hiện giang mai, lậu. Đến khi sống tốc độ, sống hiện đại sành điệu thì có HIV. Bây giờ con vi rút này là do đâu? Tôi nghĩ do con người ta hội nhập toàn cầu mà sinh ra nó.

Tôi ngạc nhiên thật sự:

- Anh vẫn bảo anh là công dân thế giới cơ mà?

- Phải. Rồi đến lúc người ta sẽ chả đi đâu nữa. Đi đâu mà làm gì? Càng hội nhập càng dễ bị tiêu ma. Lúc anh bị cách ly, anh có thấy thế giới đang đào thải anh không? Không. Người ta sẽ nhìn nhau rất nghi kỵ, không biết cái chết rình rập mình ở chỗ nào, không biết ai sẽ làm mình lây bệnh. Ôi giời, sẽ phải trở về cuộc sống thiên nhiên hoà hợp thôi. Có một quy luật trong đó nói cân bằng của một hệ thống sẽ chuyển dịch theo hướng sẽ chống lại các tác động đã sinh ra nó.

-Anh bi quan quá.- Tôi đềnh nói hay là do anh vừa từ chỗ Dung Tàu về, chắc bị cô ta dằn dỗi chứ gì.

- Có lẽ tôi phải nghĩ nên định cư hẳn ở đâu. Cuộc sống mong manh lắm...

- Anh có biết Tiến đi đâu không?- Tôi chuyển đề tài.

- Giá mà biết nhỉ -Cheng gật gù.- Tôi cho rằng, con người ta cố biết tất cả và cứ tưởng mình biết tất. Hoá ra cóc phải. Có thể  Tiến có việc ở quê nhà, cũng có thể  nằm trong bệnh viện vì có triệu chứng viêm phổi cấp...

-Cũng có thể . Anh ta tự thấy mình phải cách ly và không muốn mọi người biết. Thế là giữ cho mọi người thôi. Này nhé, Tiến về Hà Nội, phát giấy tờ vào ba bộ, sau đó vào bệnh viện Bạch Mai thăm một người ốm. Mà cũng có thể  đi ngang qua một người tình cờ bị bệnh. Một người như bất cứ người nào đi trên đường đông đúc. Nếu mà anh ta mang giấy tờ đến Văn phòng Chính phủ thì cả Chính phủ cùng lây bệnh, lấy ai điều hành đất nước.

- Tôi đã bảo cuộc sống mong manh lắm. Con người ta chả là gì cả. Về khí tối tân, phương tiện hiện đại cũng chả là gì...

- Ông Hồng có biết không?

- Tôi không biết ông ấy có biết không.

Tôi thốt lên:

-Lão Hồng mà biết có lẽ cũng coi như không biết.

- Đấy là tố chất làm ông sếp đấy. Khi cần thì biết với không biết không ai có thể  biết được. Có lẽ đấy là tố chất tự nhiên của thế giới mà chỉ có những ông sếp mới làm được.

Tôi bảo Cheng:

- Anh nói đúng. Cuộc sống hoá ra mong manh. Đến một ngày, cả nhân loại bịt kín khẩu trang, chỉ còn những con mắt nghi kỵ nhìn nhau. Mà cũng lạ, đã không biết nó như thế nào, ai đảm bảo nó không chui qua lỗ tí ti của các sợi vải. Thế nhì nó lan truyền theo dạng sóng chứ không phải dạng hạt thì sao? Cũng như cơ chế của ánh sáng vậy. Thế giới cứ đánh nhau thật lực đi, cuối cùng cũng lại gục ngã vì nó cả.

Tôi an đi Cheng:

- Dù sao thì dự án vẫn cứ hoàn thành chứ?

- Chưa biết. Chỉ có điều rằng bây giờ chắc các quan chức tìm ra một ông đầu tư để thay thế cũng không dơ đâu.

Tôi đi nằm. Cheng vẫn ngồi im như pho tượng đang uống cà phê. Có thể  anh ta đang suy nghĩ về cuộc sống mong manh, về con vi rút, cũng có thể  anh ta đang nghĩ về số phận cái dự án anh ta đã lăn lộn từ đầu đến giờ. Và chắc anh ta cũng có nghĩ về Dung. Tôi không dám hỏi chuyện Dung với anh ta...

Tôi thiếp đi hồi lâu, bỗng bị đánh thức dậy vì có tiếng hắt hơi rất to của Cheng. Anh ta vẫn ngồi đó. Sau cái hắt hơi, anh ta vẫn bình thản. Có lẽ anh không lo lắng lắm vì anh ta đang tự cách ly mình với cả thế giới rồi.

Thấy tôi ngóc cổ lên, Cheng bảo:

- Anh có điện thoại, nhưng thấy ngủ say, tôi không gọi.

Tôi xem điện thoại. Một cuộc gọi bị nhỡ. Đó là Tiến. Và có một cái tin nhắn của Kim Yến: "Mọi người đồn rằng anh bị vi rút lạ ăn mất rồi. Nếu mai về toà soạn thì cười từ cổng nhé".

 

HoaK20BKHN Gửi lúc : (19/04/2013 | 11:49:00)
Truyện hay,nhưng có lẽ hơi dài.Đương nhiên,viết cách đây 10 năm.Song nếu được nhà văn viết lại Truyện ngắn sẽ ngắn hơn và hay hơn nữa.Vừa rồi người ta kỉ niệm 10 năm dịch Sart xuất hiện,trên TV tôi chỉ ấn tượng hình ảnh các nhân viên ytế ở BV Viet –Pháp bị cách li và nhớ lại cái thời đó?Thật ra với Viet nam là do Ô bác sĩ người Ý Carlo Urbani :phát hiện ra là một chủng vírut lạ,không biết có phải với cả thế giới không?.Chỉ biết rằng sau đó,có ý kiến dựng tượng đài ông.Lúc đó cả nhân loại lo sợ(32 quốc gia).Tôi có xem một phim Trung quốc:Việc truy tìm số bệnh nhân xuất viện nghi nhiễm sart ở Bắc kinh,trên một đoàn Tàu hỏa.Ly kì,nghiêm trọng ,trinh thám,trách nhiệm …hơn nhiều so với các vụ lọt vũ khí hạt nhân?Còn ở ta lúc đó:những người biết về virut,nhân viên y tế có cái sợ khác.Người không quan tâm đến dịch,người bình thường có cái hoảng loạn khác…Sart chết ở chỗ lây từ người sang người.Đến ông Mỹ,Tây… qua sân bay máy soi phát hiện ra còn bị “bắt “ nữa là…Đấy bây giờ Trung quốc đang có H7N9,nếu xác định nó lây từ người sang người thì thế giới liệu có thoát khỏi thảm họa.Và,cái sợ đậm chất hài ước chắc chỉ ở những người sống sót.
Gửi ý kiến cho bài này
Tên (*):
Email (*):
Nội dung :
Mã xác nhận : raw39c
Bài viết khác